Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 306: SAO MÀ CẦN THỜI GIAN DÀI NHƯ VẬY

– A, thu đồ đệ, có kiểu thu đồ đệ như các ngươi sao? Ta nhớ bên trong bộ luật Viêm Hoa tông không có điều luật cưỡng ép thu đồ đệ này mà.
Ánh mắt của Lâm Phàm đảo qua, nhìn chằm chằm vào Ngụy Long và lão giả kia, chỉ cần hai người này dám loạn động, hắn sẽ nhanh chóng trấn áp.
– Đại nhân, hiện tại Nhật Chiếu tông đang nhìn chằm chằm vào lãnh thổ của chúng ta. Thân là thành chủ của thành Vị Xuyên, tại hạ cũng có chút lo lắng, muốn để Viêm Hoa tông có thể bồi dưỡng thêm càng nhiều cường giả, tương lai có thể đối kháng cùng Nhật Chiếu tông, cho nên mới vội vã cho đám trẻ này đến Thiết Kiếm tông tu hành.
Ngụy Long không nghĩ tới tên đệ tử của Viêm Hoa tông này lại hỏi nhiều vấn đề như thế, có chút khó đối phó nhưng mà đối phương hiển nhiên cũng không dễ chọc, chỉ có thể từ từ quần nhau, hy vọng có thể lừa dối được đối phương.
– Lo lắng sao?
Lâm Phàm cười cười, nhưng mà thanh âm không khỏi nghiêm nghị lại.
– Ngươi nói cái quái gì thế? Viêm Hoa tông cũng không có cưỡng ép thu trẻ con tu luyện. Ngươi thân là một thành Vị Xuyên chủ, vậy mà cũng dám bức bách các con dân trong thành để bọn trẻ phải rời khỏi cha mẹ. Hành vi này của Ngụy thành chủ giống như là đã vượt quyền đó.
– Đại nhân…
Lâm Phàm nhanh chóng khoát tay, đi đến trước mặt đứa bé tám tuổi kia, sờ đầu của đối phương, nói:
– Tiểu tử nói cho ta biết! Ngươi muốn rời khỏi người nhà của ngươi sao?
Đứa bé ngẩng đầu, nhìn vị đại nhân ở trước mắt này một chút, lại nhìn em trai ở phương xa kia một chút, sau đó nó nhỏ giọng nói:
– Đại nhân, ta không muốn đi.
– Tốt, trở về đi, khi còn bé thì phải hảo hảo hưởng thụ thân tình, đến 13 tuổi mới có thể bắt đầu tu hành học võ, nào có sớm như vậy.
Lâm Phàm vỗ vỗ đầu đứa bé, nhẹ nhàng nói:
– Đi thôi.
– Đa tạ đại nhân.
Đứa bé cung kính cảm tạ Lâm Phàm, sau đó chạy về phía bố mẹ cùng em trai.
Khi đứa bé đi ngang qua trước mặt mấy người thị vệ kia, sắc mặt của một tên thị vệ trở nên lạnh lẽo. Hắn đưa tay ra bắt lấy đứa bé kia rồi lạnh lùng nói:
– Đà chủ chưa cho phép thì các ngươi không được rời đi.
Ầm!
TruyenLau.com Chỉ trong nháy mắt tên thị vệ kia đã bị đánh bay ra ngoài, rơi xuống bên trong dòng sông phía dưới, máu tươi nhuộm đỏ một đoạn nước sông.
– Làm sao? Các ngươi đều muốn tạo phản hay sao?
Lâm Phàm lạnh lẽo nhìn quanh, sau đó dậm chân một cái, nhanh chóng nhảy lên trên thuyền, nói:
– Thiết Kiếm đường sao? Tốt, đưa ta đi đến tổng bộ của các ngươi. Giờ ta muốn xem xem, là ai dám làm trái với quy định của Viêm Hoa tông, trẻ con chưa đến mười tuổi mà cũng muốn cưỡng ép thu đồ.
Sắc mặt của Tiêu Chân hơi biến đổi, không nghĩ tới tên đệ tử của Viêm Hoa tông này bá đạo như thế, nói ra tay là lập tức ra tay, không hề có ý lưu tình.
Website TruyenLau.com – Mấy đứa thời gian để các ngươi học võ còn chưa tới, chờ đến khi đủ 13 tuổi thì hẵng đi học võ, bây giờ thì đều trở về bên cha mẹ của mình đi.
Lâm Phàm quay đầu về phía đám trẻ con còn đang xếp hàng kia và nói. Bởi vì bị uy thế của một chiêu vừa rồi trấn áp cho nên tất cả thị vệ kia đều không dám động đậy, rất sợ trở thành thi thể kế tiếp bị ném xuống sông, trở thành đồ ăn cho cá.
Tròng mắt của Ngụy Long loạn chuyển, sau đó hắn ôm quyền, nói:
– Nếu như đây là ý tứ của đại nhân, vậy tại hạ chỉ có thể nghe theo. Đại nhân muốn đi Thiết Kiếm đường, vậy cứ để Tiêu đà chủ dẫn đường.
Đọc truyện tại TruyenLau.com – Ai bảo ngươi đi xuống? Cùng đi với ta luôn đi.
Lâm Phàm ngăn Ngụy Long lại. Hắn muốn đi quan sát một chút xem Thiết Kiếm đường này đến cùng là muốn làm gì.
Ngụy Long vốn dĩ muốn nói gì đó nữa, thế nhưng mà sau khi nhìn thấy Tiêu Chân khẽ gật đầu, hắn cũng ôm quyền nói:
– Đại nhân đã nói như thế, vậy thì tại hạ cũng xin theo đại nhân đi một chuyến.
Lâm Phàm quan sát đám thị vệ ở phía dưới rồi nói:
– Tất cả các ngươi đều lên thuyền cho ta. Ta chỉ cho các ngươi thời gian mười phút. Sau đó, ai còn không có lên thuyền thì phải chết.
Nghe được lời nói này của Lâm Phàm, những thị vệ kia nhìn nhau một lúc rồi lập tức leo lên thuyền.
Rất nhanh, con thuyền rời bên chạy về phương xa.
Mà các thành dân của thành Vị Xuyên nhìn thấy con mình trở về, cũng nở nụ cười tươi, cảm thấy vui sướng không nói được ra thành lời.
Có thể không đi thì tốt nhất là không đi. Vị đại nhân kia cũng đã nói rồi, 13 tuổi mới có thể bắt đầu tu hành.
Trong đám người, có mấy bóng người châu đầu ghé tai, thì thầm với nhau:
– Người kia là ai vậy?
– Không biết, nhưng mà có thể thấy được là đệ tử của Viêm Hoa tông ta. Tên Ngụy Long này có quỷ, chỉ là chúng ta tạm thời không có chứng cứ nên không thể ra tay mà thôi, không ngờ lần này lại xuất hiện biến cố.
– Ừm, Thiết Kiếm đường quy mô không lớn. Nơi này ít nhất cũng có mấy ngàn đứa bé, Thiết Kiếm đường làm sao có thể nuôi sống được. Ta đã sớm cảm giác được chuyện này có vấn đề. Chỉ là không biết người kia đi đến tổng bộ của Thiết Kiếm đường, liệu có xảy ra chuyện gì hay không?
– Hẳn là sẽ không, người này có thể đứng giữa không trung, tu vi ít nhất cũng là Địa Cương cảnh tầng bảy, còn lợi hại hơn chúng ta rất nhiều, chúng ta vẫn nên đi hành hiệp trượng nghĩa thôi.
– Đi.
Trên thuyền lớn.
Tiêu Chân đi đến bên cạnh Lâm Phàm, cung kính nói:
– Đại nhân, từ nơi này đến Thiết Kiếm đường cần hai ngày. Xin đại nhân vào trong khoang thuyền nghỉ ngơi cho tốt. Khi nào đến nơi, ta sẽ thông báo cho đại nhân.
Lâm Phàm khoát tay, nói:
– Không cần! Ngươi cứ nói cho ta biết Thiết Kiếm đường ở đâu là được.
Tiêu Chân nhíu mày, hơi chần chờ một lúc, sau đó cũng không có cách nào, chỉ có thể nói ra vị trí của Thiết Kiếm đường.
Ngụy Long đứng ở một bên, trái tim cũng đang đập loạn. Hắn còn đang suy nghĩ xem nên giải quyết chuyện này như thế nào.
Lâm Phàm khẽ giẫm chân nhảy lên rồi nhanh chóng bay xuống phía đáy thuyền.
– Người này muốn làm gì?
Tiêu Chân hơi sững sờ, không biết Lâm Phàm muốn làm gì.
Ầm ầm!
Đột nhiên, thân thuyền lắc lư rồi nhanh chóng rời khỏi mặt nước, trôi nổi ở trong hư không.
– Cần gì phải đến hai ngày, mấy canh giờ là được rồi.
Một cánh tay của Lâm Phàm đỡ ở dưới đáy thuyền, sau đó bay thẳng đến phương xa.
– Cái này…
Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt của Tiêu Chân cùng Ngụy Long đều biến đổi. Gia hỏa này làm sao lại cường đại như vậy.
Sau đó hai người liếc nhau, trong mắt đều lóe ra sát ý."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu