Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1540: CÁC NGƯƠI CHỈ LÀ CÁT BỤI (1)

Nhưng đám cường giả tới trước cũng đâu phải dạng vừa. Bọn chúng đều là những kẻ tắm máu ngoi lên.
Nếu không bị Lâm Phàm nhồi sọ nâng cao gu thẩm mỹ võ học từ trước, hẳn là đám đệ tử Viêm Hoa tông đã ồ lên thán phục rồi. Nhưng ngặt nỗi, hiện tại nhãn quan của bọn họ đã được Lâm Phàm nâng lên một tầm cao mới. Mấy cái trò đánh đấm dở ông dở thằng này bọn họ xem riết đến phát ngán, hoàn toàn vô cảm, chẳng buồn chớp mắt.
Chiến Hồng Đế đang vung kích chém giết, thỉnh thoảng liếc mắt về phía tông môn thăm dò thái độ, trong bụng hoang mang tột độ:
"Kỳ quái! Lẽ nào uy lực của ta chưa đủ dọa người? Sao bọn chúng không thèm vỗ tay hò reo?"
Chiến Hồng Đế cắn răng không cam lòng. Gặp quỷ rồi! Trình độ này mà chê à?
Ngọn lửa cuồng nộ càng bốc cao, Chiến Hồng Đế tung chiêu càng lúc càng tàn bạo, độc ác.
Nhưng gã nhanh chóng nhận ra một sự thật cay đắng: Thực lực của đám người này quá sức khủng khiếp. Trong thời gian ngắn, gã hoàn toàn không thể chiếm thế thượng phong.
Mẹ kiếp! Ta đã dung hợp thần vật, tu vi vọt thẳng lên cảnh giới chí cao, sao lại không nghiền nát nổi lũ kiến hôi này?
Nếu Chiến Hồng Đế biết được rằng cái lũ đang xúm vào hội đồng gã cũng toàn là dân chơi ôm thần vật, hẳn là gã đã đâm đầu xuống đất tự tử cho xong.
Lâm Phàm vẫn bình thản ngồi vắt chân xem kịch, không hề có dấu hiệu muốn can thiệp, cũng chẳng buồn sốt ruột.
Đội hình chưa đủ mâm thì đánh đấm cái gì. Nhỡ ra tay nặng quá, hù chết đám đang lò dò đi tới thì đổ vỡ kế hoạch thu hoạch điểm số mất.
Nên phương án tối ưu nhất là: Rải thóc dụ gà, đợi gà vào đông đủ lồng rồi đóng cửa làm thịt!
...
Ở một chân trời xa.
TruyenLau.com "Bắt đầu đánh rồi sao?"
Nhóm lão nhân cưỡi lừa rốt cuộc cũng mò tới nơi. Bọn họ giấu nhẹm khí tức, lẩn khuất sâu trong khe nứt hư không, âm thầm theo dõi cục diện.
Đế Thương nheo mắt quan sát, phát hiện có một thanh niên đang bị một đám người xúm lại đập bờm đầu: Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Kẻ đang tả xung hữu đột kia có phải là cái tên Lâm Phàm mà các ngươi đồn thổi không?"
Phổ Đế Sa lắc đầu phủ nhận:
"Không phải hắn. Cái kẻ đang ngồi vểnh râu trên ghế kia mới là Lâm Phàm."
Đã bao mùa trăng chưa gặp lại Lâm phong chủ, Phổ Đế Sa thực bụng cũng có chút nhung nhớ. Dù sao thì trước kia hai người cũng từng có giai đoạn hợp tác làm ăn.
TruyenLau.com Đế Thương lại hỏi:
"Vậy thanh niên múa kích kia là ai? Thực lực không tồi chút nào."
Y nhận ra Chiến Hồng Đế thân thủ rất khá, tuổi đời lại trẻ. Dù là sức mạnh vay mượn từ thần vật, nhưng gã đã biết cách chuyển hóa thứ sức mạnh bạo liệt ấy thành năng lượng bản thân, thay vì ỷ lại một cách mù quáng.
Lão nhân cưỡi lừa lắc đầu mù tịt.
Những người khác cũng chịu cứng.
Phổ Đế Sa trầm ngâm một lát, lục lọi trong trí nhớ:
"Kẻ đó... hình như là phong chủ của Hồng Đế phong thuộc Viêm Hoa tông."
Vào cái thời các tông môn còn gấu ó, cắn xé lẫn nhau, tình báo về đối thủ luôn được điều tra cặn kẽ. Nay gặp lại, Phổ Đế Sa không ngờ thực lực của Chiến Hồng Đế lại nhảy vọt lên ngưỡng kinh người thế này.
Quả thực là kỳ tích.
Thích Tâm đứng nép một góc, liếc nhìn Lâm Phàm với ánh mắt ngùn ngụt lửa hận. Gã vẫn chưa nuốt trôi cục tức lần trước.
Hồi đó thấy Lâm Phàm tu vi nhãi nhép, Thích Tâm định ra tay dạy cho hắn một bài học nhớ đời. Nào ngờ bị lão sư chặn lại với lý do gã... không đánh lại hắn!
Đối với một thanh niên máu nóng như Thích Tâm, lời phán ấy chẳng khác nào một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng.
Lão nhân cưỡi lừa vuốt râu, nghiêm nghị phán:
"Lão phu cảm nhận được vô số luồng sát khí ngút trời đang từ bốn phương tám hướng hội tụ về đây. Đám tôm tép đang quần thảo kia chỉ là đội quân tiên phong mà thôi. Lát nữa chắc chắn sẽ nổ ra một trận huyết chiến kinh thiên động địa. Chống lại cả một đội quân ôm thần vật, dù là lão phu đây cũng phải cúi đầu xưng thần. Tên ranh con kia mọc ra ba đầu sáu tay hay sao mà tự tin đến thế?"
Lời lão nói không hề khuếch đại. Tu vi của lão nhân cưỡi lừa thuộc hàng siêu phẩm, đạt đến ngưỡng này là cả một quá trình khổ tu đẫm máu.
Tuy nhiên, dù có mạnh mẽ đến đâu, đối mặt với cả một bầy quái thú ăn gian bằng thần vật, tu vi nhảy vọt lên đỉnh cao chỉ sau một đêm, thì lão nhân cưỡi lừa cũng chỉ có nước đưa lưng ra chịu trận.
Cả đám người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Lâm Phàm. Kẻ đang thảnh thơi ngồi đó chính là tâm điểm của cuộc thảo luận, cũng là mục tiêu săn đuổi của Thương Thiên.
Sắc mặt của mười hai thần thú bỗng chốc trở nên cực kỳ căng thẳng.
Tham Lam Cẩu chun mũi khịt khịt, giọng điệu rùng rợn:
"Ta... ta ngửi thấy một mùi vị cực kỳ quen thuộc!"
Bất Diệt Long hoảng hốt:
"Mùi gì thế Cẩu Tử?"
Trong số mười hai thần thú, cái mũi của Tham Lam Cẩu là vô địch thiên hạ. Thời kỳ đỉnh phong, nó chỉ cần hít một hơi là mọi mùi hương trong giới vực đều lọt thỏm vào lỗ mũi, muốn truy lùng ai chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Sắc mặt Tham Lam Cẩu biến dạng, kinh hoàng lắp bắp:
"Ta ngửi thấy mùi của Thương Thiên! Thương Thiên... đang nấp ngay trong tông môn này!"
Gặp quỷ rồi!
Gặp quỷ thật rồi!
Bình Thiên Ma Ngưu Vương gầm lên trầm khàn:
"Không thể nào!"
Nhưng bọn chúng chưa bao giờ hoài nghi chiếc mũi của Tham Lam Cẩu. Nó đã phán là có, thì chắc chắn trăm phần trăm là có.
Đối với bọn chúng, trên cõi đời này chẳng có thứ gì đáng để sợ hãi. Trừ một việc duy nhất: Thương Thiên nảy sinh thất tình lục dục!
Đó sẽ là thời khắc khai màn cho ngày tận thế!
Một kỷ nguyên bị xóa sổ, nhường chỗ cho một vòng lặp mới.
Thương Thiên mang trong mình cảm xúc nhân loại là điều kinh hoàng tột độ. Nó là minh chứng cho sự hủy diệt vạn vật. Từ nay về sau, Thương Thiên sẽ xé bỏ mọi quy luật, trở thành bạo chúa độc tài cai trị cả bầu trời này.
Thuận ta thì sống! Nghịch ta thì chết!
Sư Thần ném ánh mắt xa xăm, khóa chặt hình bóng Hỏa Dung, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ma mị.
Nàng ta nhận ra Hỏa Dung ngay tắp lự:
"Chà chà... Không ngờ lão già này tàn tạ nhanh thế."
Tu vi của Hỏa Dung có hạn nên hoàn toàn không cảm nhận được sự hiện diện của Sư Thần.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Hư không nứt toác, gió cuồng mây loạn. Vô vàn lôi đình xé rách mây đen, giăng kín bầu trời như mạng nhện.
Một luồng áp lực hủy diệt từ tám hướng đổ ập xuống, đè nén khiến cả thiên địa nghẹt thở.
Đại quân đã tới!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu