Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 555: TA LÀ NGƯỜI ĐƯỢC TÔNG MÔN KHÂM ĐIỂM

Lúc này, thành chủ, đệ tử trấn thủ, tộc trưởng hai đại gia tộc đều đang đùn đẩy trách nhiệm cho nhau.
Đột nhiên, một tên tôi tớ vội vã tiến đến.
"Thành chủ đại nhân, bên ngoài có người cầu kiến."
Thành chủ bây giờ rất nhức đầu cho nên hắn nhanh chóng khoát tay, nói:
"Không thấy. Không thấy. Ngươi cho người đuổi bọn họ đi."
Lúc trước, thành Hổ Vân không có bất kỳ chuyện gì thì hắn rất thích có người đến thăm. Nhưng bây giờ chuyện nhức đầu tới, xuất hiện trẻ em mất tích phá vỡ khoảng thời gian bình yên trước kia của hắn.
Ầm!
Cửa phủ bị đẩy ra, Lâm Phàm dẫn theo các trưởng lão tiến đến.
"Cái giá của thành chủ thật là lớn. Thân là thành chủ của Thành Hổ Vân, trong thành có trẻ em mất tích vậy mà không tìm kiếm, còn có lòng dạ thanh thản ngồi ở chỗ này nói chuyện phiếm. Thật đúng là thành chủ tốt của Viêm Hoa tông."
Ngày đó, khi hắn đi Nhật Chiếu tông giết địch, hắn cũng đã gặp được một thành chủ tham lam, tàn bạo. Lúc đó, hắn rất vui vẻ cho nên đã tha chết cho đối phương. Bởi vì chỉ cần có dạng thành chủ này, Nhật Chiếu tông muốn cường thịnh không thể nghi ngờ là nằm mơ.
Nhưng hắn tuyệt sẽ không để loại thành chủ này tồn tại ở Viêm Hoa tông.
"Các ngươi là …"
Thành chủ đứng lên, tức giận nói. Nhưng lời còn chưa nói xong, hắn liền nhìn thấy lệnh bài ở bên hông những người kia.
Đó là lệnh bài mà chỉ đệ tử Viêm Hoa tông mới có. Hơn nữa khí tức của mấy người vừa tới rất bất phàm, hiển nhiên cũng không phải là đệ tử bình thường.
Đệ tử trấn thủ vừa đưa mắt nhìn qua thì lập tức kinh hãi, vội vã chạy tới.
"Đệ tử Quan Nguyệt Sơn tham kiến các vị trưởng lão."
Hắn là đệ tử Viêm Hoa tông, tự nhiên nhận ra lệnh bài của mấy người Lâm Phàm, đây là lệnh bài mà trưởng lão mới có thể mang theo, là tượng trưng cho việc đã thoát ly nội môn, bắt đầu quản lý chuyện lớn trong tông môn.
Dù hắn là đệ tử trấn thủ thành Hổ Vân nhưng gặp được những người này, hắn cũng phải cung kính.
"Hừ!"
Lúc đi ngang qua người này, Lâm Phàm hừ lạnh một tiếng rồi đi thẳng tới trong đại điện.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Mà tiếng hừ lạnh này lại làm cho Quan Nguyệt Sơn chảy đầy mồ hôi. Hắn sao có thể còn không nhìn rõ, mấy vị trưởng lão đều đi theo sau lưng người trẻ tuổi này, vậy thân phận của người này... Không đúng, đây là...
Lập tức, Quan Nguyệt Sơn bị hù đến sắc mặt trắng bệch bởi vì hắn đã nhận ra người này là ai.
"Đệ tử tham kiến Lâm phong chủ."
Website TruyenLau.com Bình thường thì tu vi của những vị phong chủ trong tông môn là không cao nhưng bởi vì thiên tư quá tốt nên rất được tông môn coi trọng. Nhưng gần đây tông môn lại có một quái thai, thân là phong chủ của tông môn không chỉ có thiên tư yêu nghiệt mà tu vi cũng cao đến dọa người.
Tộc trưởng Phong gia, tộc trưởng Trương gia và kể cả thành chủ đều đột nhiên đứng lên, không dám ngồi. Bọn họ sao có thể nghĩ đến sẽ có tông môn đại lão đến đây.
"Ta hỏi các ngươi, khi trẻ em trong thành mất tích, ai đã phái người tra xét."
Lâm Phàm chắp tay sau lưng, thản nhiên mở miệng.
Thành chủ lạnh mình đi đến trước mặt Lâm Phàm, run rẩy nói:
TruyenLau "Phong chủ đại nhân, ta phái người tra xét..."
Đùng!
Thành chủ đột nhiên bay về phía cây cột giữa nhà. Lực va đập mạnh đến nỗi cây cột không chịu nổi, đã xuất hiện vô số vết nứt.
"Lâm phong chủ hỏi cái gì thì các ngươi phải trả lời thành thật, nếu không đừng nghĩ đến chuyện toàn mạng."
Đôi mắt của trưởng lão Chân Hạc lấp lóe ánh sáng lạnh lẽo. Lúc này, lửa giận ở trong lòng của hắn đang bốc lên ngút trời. Những người bị mất tích đều là trẻ em, tuổi nhỏ, còn không có trưởng thành.
Dù sau này lớn lên, vì tông môn thịnh thế mà chết đi, đó cũng là chết một cách có ý nghĩa, chết một cách quang vinh, khiến cho hậu nhân kính ngưỡng.
Nhưng hôm nay, lại bị Thiên Thần giáo luyện thành tử sĩ, trở thành thứ người không ra người quỷ không ra quỷ.
Phát sinh chuyện thế này, bọn họ không thể trách ai.
Nếu như thành Hổ Vân phái người tìm kiếm mà không có tìm kiếm được thì cũng không tính là thất trách nhưng ngay cả một điểm động tĩnh cũng đều không có.
"Không có... Không có."
Thành chủ gian nan đứng lên, cúi đầu run rẩy nói.
Sau đó, hắn cố gắng nói.
"Lâm phong chủ, việc này không thể trách chúng ta. Những đứa trẻ kia mất tích quá bí ẩn, chúng ta căn bản không biết tìm kiếm ở đâu."
Thành chủ cũng không ngờ việc này vậy mà dẫn trưởng lão cùng phong chủ tới đaay.
Đột nhiên!
Một vệt sáng lấp lóe.
Thành chủ giơ tay bịt cổ, máu tươi xuyên thấu năm ngón tay lăn xuống.
"Ngươi sao có thể... giết ta."
Thành chủ mở to mắt, không dám tin tưởng. Hắn chính là thành chủ do tông môn khâm điểm. Cho dù phong chủ cũng không thể ra tay với hắn. Đây là hành động tạo phản.
"Ngươi xuống dưới nói xin lỗi cùng những đứa trẻ kia đi."
Thủ đoạn sát phạt này của Lâm Phàm khiến ba người còn lại không dám thở mạnh một tiếng. Từ trên trán, mồ hôi tí tách lăn xuống.
"Ngươi thân là đệ tử trấn thủ thành Hổ Vân, để chuyện thế này xảy ra mà lại vẫn còn ngồi đây được. Thật đúng là đệ tử giỏi của tông môn."
Phù phù!
Quan Nguyệt Sơn quỳ xuống đất, bối rối, nói;
"Lâm phong chủ tha mạng, ta... Ta."
Trong lúc nhất thời, hắn cũng không biết nên nói cái gì.
"Nếu không để con dân của tông môn ở trong lòng, vậy một thân tu vi này cũng không cần tồn tại."
"Lâm phong chủ, không ..."
Ầm!
Quan Nguyệt Sơn chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn khó nhịn được. Địa Cương chi lực trong cơ thể trong nháy mắt tiêu tán. Khi thử ngưng tụ Địa Cương, hắn lại phát hiện đan điền trống trơn, không còn cái gì tồn tại.
Hắn biết mình đã bị phế hết tu vi.
"Ngươi thân là phong chủ của tông môn, sao có thể làm như vậy với ta, ta là người được tông môn khâm điểm..."
Quan Nguyệt Sơn điên rồi. Tu vi mà hắn tân tân khổ khổ cô đọng chỉ trong nháy mắt đã tiêu tán, hắn làm sao tiếp nhận được chuyện này.
Hai tộc trưởng mồ hôi đầm đìa, quỳ rạp xuống đất.
"Phong chủ đại nhân tha mạng, chúng ta lập tức phái người đi tìm."
Tại thành Hổ Vân, hai tộc trưởng có địa vị cao thượng, nhưng ở trước mặt Lâm Phàm, bọn họ cũng không khác gì người bình thường.
"Không cần."
Lâm Phàm không muốn nói nhiều. Hiện tại, hắn đang suy nghĩ một chuyện cực kỳ trọng yếu. Mà trước khi làm chuyện này, hắn nhất định phải làm một việc.
Bên trong thành Hổ Vân còn không yên ổn."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu