Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 23: MỘT ĐÁM SÚC SINH

"Đệch mợ! Mi đừng có ép người quá đáng!"
Lâm Phàm vừa vắt chân lên cổ chạy vừa gào thét uất ức. Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này? Hắn đắc tội với thần thánh phương nào mà con Cự Thú Chiến Tranh này cứ nhè đầu hắn mà truy sát, hoàn toàn phớt lờ đám đông nhung nhúc xung quanh?
Mà tên Cừu Lệ kia rốt cuộc bị làm sao vậy? Lẽ ra phải vào bụng thú rồi, cớ sao lại dung hợp ý chí để điều khiển luôn Cự Thú Chiến Tranh?
Nghĩ nát óc cũng không ra!
Rầm!
Cự Thú Chiến Tranh giáng thẳng một cước xuống đất. Mặt đất rung chuyển dữ dội, bụi bay mù mịt. Khi nhấc chân lên, tại đó lõm xuống một cái hố sâu hoắm khổng lồ.
Sức nặng này mà dẫm trúng người thì chỉ có nước hóa thành tương bần, thịt nát xương tan!
Từ đằng xa, Lã Khải Minh há hốc miệng, kinh ngạc thốt lên:
"Chuyện gì thế này? Tại sao Cự Thú Chiến Tranh cứ bám riết lấy Lâm sư đệ?"
Âm Tiểu Thiên vừa hội quân, nhìn thấy cảnh tượng dị thường đó cũng chau mày khó hiểu:
"Kỳ lạ... Quá mức kỳ lạ! Cự Thú Chiến Tranh là cỗ máy sát lục vô tri của Nhật Chiếu tông, tuyệt đối tuân theo trận pháp khống chế. Vậy mà nó dám nhai đầu luôn hai kẻ điều khiển, chứng tỏ nó đã hoàn toàn thoát khỏi gông cùm!"
"Không chần chừ được nữa, ta phải đi ứng cứu Lâm sư đệ!" Lã Khải Minh dứt khoát rút binh khí. Theo quan sát của hắn, Lâm sư đệ dù mạnh đến mấy cũng không thể cầm cự lâu dưới sức ép kinh hoàng đó. Sự hung bạo tàn khốc của Cự Thú Chiến Tranh, chỉ những ai từng giáp mặt mới thấu hiểu sự tuyệt vọng tột cùng.
Những kẻ chưa chạm ngưỡng Địa Cương cảnh, đối mặt với Cự Thú Chiến Tranh chỉ có chung một kết cục: Vùi thây!
Thấy Lã Khải Minh định liều chết xung phong, Âm Tiểu Thiên vội vàng giữ rịt lấy tay hắn cản lại:
"Đừng có làm chuyện ruồi bâu! Ngươi xông vào đó nộp mạng thì giải quyết được cái gì? Chẳng qua là dâng thêm một cái xác vô dụng cho nó nhai thôi!"
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Chẳng lẽ đứng trơ mắt nhìn Lâm sư đệ gặp nạn mà khoanh tay làm ngơ?" Lã Khải Minh gằn giọng, mắt đỏ ngầu.
...
"Mẹ nó! Là mi ép ông đấy nhé!"
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lâm Phàm thực sự nổi cơn thịnh nộ. Hiền quá hóa hèn! Chắc tại nãy giờ ông đây diễn vai người tốt giả chết, nên thằng súc sinh này tưởng ông dễ bị bắt nạt!
Rút thưởng! Phải quay gacha!
Chịu hết nổi rồi! Muốn lật kèo với con quái vật này, chỉ còn cách dựa dẫm vào cái hệ thống cờ bạc kia thôi. May sao nãy giờ điên cuồng thu gặt, vốn liếng điểm tích lũy của hắn cũng kha khá, đủ sức chơi tất tay một ván.
TruyenLau Tiêu hao 300 điểm tích lũy.
Rút thưởng Bạch Ngân: Cảm ơn đã tham gia, chúc bạn may mắn lần sau.
"Đù má nhà nó!"
Ai bảo hôm nay ngày hoàng đạo, quẻ gieo đại cát? Bàn tay thối hoắc thế này!
Không xong! Phải quay tiếp!
Ông đây nổ phát mười hũ liên tiếp, không ra được quả lựu đạn thì quyết không bỏ qua!
Tiêu hao 1000 điểm tích lũy.
Rút thưởng Thanh Đồng: Cảm ơn đã tham gia, chúc bạn may mắn lần sau.
...
Rút thưởng Thanh Đồng: Cảm ơn đã tham gia, chúc bạn may mắn lần sau.
Lâm Phàm như bị điểm huyệt, mặt ngu ra như ngỗng ỉa. Đốt một hơi một ngàn điểm, kết quả nhận về toàn là một rổ "Cảm ơn đã tham gia"? Bộ hệ thống này sập tiệm, hết hàng tồn kho rồi à?
Đột nhiên, bảng thông báo nhá sáng.
Rút thưởng Thanh Đồng: Chúc mừng nhận được Cẩm nang hướng dẫn chế tạo lựu đạn mỏ vịt mẫu 82-2.
"Cái đệt! Lão tử đang cần hàng nóng xài ngay, chứ cần ba cái lý thuyết suông này làm quái gì!" Lâm Phàm vuốt mặt bất lực. Hệ thống đang trêu ngươi, muốn bức chết hắn đây mà!
Rút thưởng Thanh Đồng: Chúc mừng nhận được Một quả trứng thối ruồi bâu nhặng đậu.
Lâm Phàm:
"???"
Cái mớ rác rưởi hỗn độn gì đây? Điểm tích lũy tuột dốc không phanh, chỉ còn lại vỏn vẹn 1200 điểm.
Cảm giác tuyệt vọng ập tới bủa vây. Chẳng cần ngoái đầu nhìn lại, sức nóng hầm hập và tiếng chân thình thịch cũng đủ biết con quái thú vẫn đang sừng sững truy sát sau mông. Rõ ràng, không dẫm bẹp hắn thành đống thịt băm, nó thề không nhắm mắt!
"Mẹ kiếp! Liều ăn nhiều! Nổ nốt 4 hũ Bạch Ngân! Lão tử không tin 1200 điểm không đổi được món đồ ra hồn!"
Rút thưởng Bạch Ngân: Cảm ơn đã tham gia, chúc bạn may mắn lần sau.
Rút thưởng Bạch Ngân: Chúc mừng nhận được Nhẫn không gian cỡ nhỏ.
Rút thưởng Bạch Ngân: Cảm ơn đã tham gia, chúc bạn may mắn lần sau.
Rút thưởng Bạch Ngân: Chúc mừng nhận được đan dược tu luyện - Long Hổ Đại Bổ Hoàn (Trung phẩm Huyền Giai).
"2400 điểm tích lũy mồ hôi nước mắt đi tong như thế đấy?!"
Lâm Phàm tức đến hộc máu rủa thầm. Cái sòng bài khốn kiếp này! Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, nôn ra ba cái đồ chơi này thì có tích sự gì?
Điểm tích lũy! Hắn khát điểm tích lũy! Không có điểm dự trữ dắt lưng, kỳ này chết chắc!
Bất chợt, ánh mắt Lâm Phàm đảo lướt qua bầy đệ tử Nhật Chiếu tông đang hoảng loạn nhốn nháo phía trước. Giống như chết đuối vớ được cọc, hắn mặc kệ đạo lý, cứ thế xách ngược thanh Cửu Hoàn Đại Đao, cắm đầu chạy thục mạng lao thẳng vào giữa đội hình giặc.
"Thằng điên đó chạy về hướng chúng ta kìa!"
"Tránh ra! Cự Thú Chiến Tranh đang đuổi theo nó!"
Uy thế hủy thiên diệt địa của Cự Thú Chiến Tranh khiến toàn quân Nhật Chiếu tông kinh hồn táng đởm. Mượn cơ hội địch loạn trận tuyến, Lâm Phàm như con sói đói nhảy vào bầy cừu, vung đao chém giết điên cuồng.
Điểm tích lũy +40
Điểm tích lũy +30
...
Trong con mắt đỏ ngòm của Cự Thú Chiến Tranh, thế giới này chỉ tồn tại duy nhất một mục tiêu là Lâm Phàm. Nó hoàn toàn phớt lờ đám đệ tử đồng tông dưới chân. Mỗi bước giậm xuống, hàng chục thân xác bị nghiền nát bét như tương.
Tiếng gào thét thảm thiết, tiếng xương gãy răng rắc vang lên không dứt, cảnh tượng thê thảm tựa luyện ngục nhân gian.
Vừa ngoái nhìn, Lâm Phàm đứt từng khúc ruột.
Đồ súc sinh phá hoại! Đó toàn là mỏ điểm tích lũy của ta! Mi dẫm nát bét thế kia thì phí phạm mất bao nhiêu điểm hả trời!
Đại quân Nhật Chiếu tông sụp đổ toàn diện, mạnh ai nấy chạy thục mạng:
"Cứu mạng! Ta không muốn chết thảm thế này!"
Bọn chúng thà xách đao khô máu với đệ tử Viêm Hoa tông, còn hơn bị chính bảo bối tông môn mình dẫm nát thành bãi phân vung vãi.
Chứng kiến cảnh tượng hùng tráng đó, đệ tử Viêm Hoa tông rưng rưng nước mắt, xúc động nghẹn ngào:
"Mọi người nhìn kìa! Bị Cự Thú Chiến Tranh truy sát gắt gao nhường ấy, Lâm sư huynh vẫn kiên cường tìm cơ hội tàn sát giặc! Chúng ta sao có thể trơ mắt nhìn Lâm sư huynh đơn độc chiến đấu? Tất cả xông lên! Khô máu với bọn chó Nhật Chiếu tông!"
"Lâm sư huynh đích thị là thần minh hiển linh!"
Bọn họ đâu có bị mù! Cảnh tượng hào hùng trước mắt đã đánh gục hoàn toàn ý chí hèn nhát của họ. Bị con quái vật đáng sợ nhất chiến trường đuổi sát nút, Lâm sư huynh chẳng những không hiện một nét run sợ, mà còn tận dụng từng giây từng phút lao vào đội hình địch chém giết. Tinh thần thép, ý chí sắt đá đó, hỏi thế gian mấy ai bì kịp?
"Anh em xông lên! Tránh xa tầm giẫm đạp của Cự Thú, chỉ nhè đầu bọn Nhật Chiếu tông mà chém!"
"Rõ!!!"
Nhiệt huyết sục sôi, sĩ khí Viêm Hoa tông bùng nổ chạm nóc nhờ ngọn cờ đầu Lâm Phàm. Bọn họ dũng cảm xung phong, nhưng không hề mất trí. Ai cũng tự hiểu, lúc này mà le te chạy lại gần chi viện cho Lâm sư huynh, chỉ có nước bị quái thú dẫm thành tờ giấy lộn.
Trái ngược hoàn toàn, đội ngũ Nhật Chiếu tông như ong vỡ tổ, rối tinh rối mù. Kịch bản tàn sát một chiều mà chúng vẽ ra giờ vỡ vụn.
Tất cả là do thằng oắt con Viêm Hoa tông rách nát kia! Nó chơi trò "mượn dao giết người", dụ Cự Thú Chiến Tranh cày nát đội hình phe mình. Hàng trăm đệ tử đã vong mạng lãng nhách dưới bàn chân thú!
Đang mải mê chém giết, thấy đồng môn Viêm Hoa tông gào thét lao tới cướp mồi, Lâm Phàm tức tối gào thét trong cõi lòng.
Lũ súc sinh! Một đám súc sinh phá đám! Tụi bây xông lên làm cái mẹ gì? Tranh hết điểm tích lũy của ông à!
Hắn đã tính toán cặn kẽ: Lỡ hôm nay xui xẻo mất mạng không thoát được, thì bét nhất cũng phải vét đầy túi điểm tích lũy để làm vốn. Tự dưng nguyên một bầy lâu la ùa lên cướp phần, hắn còn kiếm chác được cái mả mẹ gì nữa!
Thôi, mặc xác sự đời, cướp được mạng nào hay mạng nấy! Chém!
Điểm tích lũy +50
Điểm tích lũy +60
Một tên đệ tử Nhật Chiếu tông Tôi Thể tầng bảy thấy Lâm Phàm lao tới, định bụng nghiến răng sống mái một phen. Nhưng vừa ngẩng lên chạm phải ánh mắt đỏ lòm của Cự Thú Chiến Tranh lù lù ngay phía sau, hai chân hắn mềm nhũn như cọng bún, hồn bay phách lạc.
Con quái vật tàn bạo gào thét đinh tai, mỗi cú giậm chân, mỗi lần vung vuốt đều tạo ra chấn động hủy diệt. Đỡ bằng niềm tin!
Lâm Phàm tốt bụng gào to:
"Vị huynh đài phía trước! Chạy mau! Ta hứa không chém ngươi đâu! Con quái thú đằng sau nguy hiểm lắm, lo giữ mạng đi!"
Nghe tiếng cảnh báo, tên đệ tử Nhật Chiếu tông như vớ được lệnh bài miễn tử, vội vã quay ngoắt người cắm đầu bỏ chạy. Vừa chạy, hắn vừa sợ hãi liếc ra sau, thấy bóng đen của Lâm Phàm và Cự Thú vẫn đang bám sát đít mình, hắn mếu máo gào lên:
"Mi đừng có chạy theo ta nữa! Cự Thú nó tìm mi cơ mà!"
Lâm Phàm hớt hải hô vọng lại:
"Cắm đầu mà chạy đi! Chớ có quay đầu lại!"
"Tổ cha nhà mi!"
Tên đệ tử uất ức tột cùng, nước mắt giàn giụa, dốc cạn bình khí lực cuối cùng để tẩu thoát.
Phập!
Lưỡi đao lạnh toát cắm phập vào lưng, xuyên thấu lồng ngực.
Tên đệ tử Nhật Chiếu tông trố mắt đứng hình, máu ứa ra từ khóe miệng, cảm giác bị lừa dối dâng trào tột độ:
"Mi... mi bảo là... không ra tay cơ mà...?"
Lâm Phàm thản nhiên rút phắt Cửu Hoàn Đại Đao ra, vừa chạy vừa ngoái đầu gãi tai đáp tỉnh bơ:
"À, dặn xong tự dưng ta quên béng mất! Lỗi ta, lỗi ta..."
Điểm tích lũy +70.
Tuyệt vời! Thơm bơ!
Cơ mà sướng chưa tày gang, hung thần Cự Thú Chiến Tranh vẫn lù lù sau gáy. Phải làm sao tống khứ cục nợ này đây?
Dẫm bẹp thì hắn không ngán, đằng nào chả sống lại. Nhưng hắn ớn nhất là cảnh bị nó há cái mồm thối hoắc ra nhai xương nuốt chửng. Nằm chình ình trong bụng nó thì biết đường nào mà chui ra! Thảm họa thực sự!
..."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu