Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 557: MÌNH TỚI CỬA CHỊU CHẾT

"Mùi ở trên người ngươi khiến cho ta cảm thấy rất khó chịu, tựa như là khí tức trên người của những trẻ em kia vậy. Có phải ngươi chính là người luyện chế tử sĩ cho Thiên Thần giáo hay không?"
Lâm Phàm cười hỏi, chỉ là nụ cười này có chút khủng bố cùng âm trầm.
"Hừ. những đứa trẻ kia giống như là sâu kiến vậy, có thể cống hiến vì Thiên Thần giáo là vinh hạnh của bọn họ. Chúng ..."
Ầm!
Lâm Phàm không chịu nổi nữa, hắn nhanh chóng đấm một quyền vào giáo đồ này.
Đầu trọc biến dị nổ tung. Trong nháy mắt, giáo đồ kia đã biến thành thi thể không đầu.
"Đừng giả bộ nữa! Không chết thì nhanh mọc đầu khác ra đi."
Không có điểm tích lũy nhắc nhở túc là tên trọc đầu biến dị này không có chết.
"Sao ngươi lại có thể phát hiện ra?"
Thị Đồng phó Pháp Vương kinh hãi, không dám tin tưởng.
Hắn là phó Pháp Vương của Thiên Thần giáo. Mặc dù thực lực không mạnh, nhưng lại có thể biến trẻ em thành tử sĩ, đồng thời bản thân lại có khí tức của Giáo Vương bảo hộ, cường giả Thiên Cương cảnh bình thường căn bản không phải là đối thủ của hắn. Thậm chí dù bị trấn áp thì hắn cũng có thể dựa vào khí tức của Giáo Vương để bỏ chạy. TruyenLau.com
Nhưng hôm nay, hắn lại gặp cường giả mạnh mẽ đến thế này, cho dù khí tức mà Giáo Vương để lại cũng không có tác dụng.
Lúc này, từ chỗ cổ kia có từng cái xúc tu chui ra, quấn quanh ở cùng một chỗ, trong nháy mắt lại hình thành một cái đầu trọc biến dị.
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Thật sự là buồn nôn. Công pháp của Thiên Thần giáo càng ngày càng biến thái, càng ngày càng buồn nôn, chung quy là đi trên con đường biến mình thành thứ người không ra người quỷ không ra quỷ."
Lâm Phàm lộ ra thần sắc ghét bỏ.
"Càn rỡ. Lý niệm của Thiên Thần giáo ta hùng vĩ cỡ nào, phàm nhân như ngươi sao có khả năng minh bạch. Giáo Vương, xin hãy ban cho ta sức mạnh, để ta có thể trấn áp sâu kiến vô tri ở trước mắt này."
Thị Đồng phó Pháp Vương vừa dứt lời thì trên thân thể của hắn đột nhiên rực sáng, sức mạnh ở trong đó không phải bình thường, ẩn chứa khí tức của Giáo Vương.
Lâm Phàm giơ tay lên, đấm ra một quyền, lần nữa đánh nát đầu của người này, đồng thời còn có khí tức của Giáo Vương.
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Ngươi không nói cũng không quan trọng. Ta thấy thân phận của ngươi không đơn giản, mang ngươi về tông cho lão sư sưu hồn mới tốt, vừa vặn nhìn xem trong đầu của ngươi có tin tức gì hữu dụng hay không."
Giáo đồ này của Thiên Thần giáo không tầm thường, xem ra là thành viên cốt cán của Thiên Thần giáo, trở về để lão sư sưu hồn, nhìn xem trong đầu hắn ẩn tàng bí mật gì.
Sau khi xong xuôi lại một chiêu trấn áp, điểm tích lũy vẫn là của mình.
"Hỗn đản, khí tức của Giáo Vương sao lại thế..."
Thị Đồng phó Pháp Vương kinh hãi. Hắn không hiểu khí tức của Giáo Vương không gì làm không được vốn nên triệt để trấn áp người này, thế nhưng làm sao lại xuất hiện tình huống bực này.
"Giáo Vương của ngươi cũng không cứu vớt được ngươi, hắn cũng không phải vô địch."
Lâm Phàm cười. Thời đại đã biến đổi. Hắn đã sớm không phải là bản thân của trước kia, mà là cường giả có được sức mạnh cường hãn nhất.
Ai có thể tiêu trừ sự tự mãn ở trong lòng ta thì ta sẽ thật lòng cảm tạ hắn.
Đột nhiên!
Một khe nứt đột nhiên xuất hiện ở sau lưng Thị Đồng phó Pháp Vương.
Ở trong khe nứt kia có ánh sáng màu xám lưu chuyển tựa như là liên thông đến một thứ nguyên thần bí nào đó.
Lập tức, từ trong khe nứt, một sức mạnh khổng lồ bạo phát ra.
Như là lần trước, Giáo Vương kia duỗi cánh tay màu xanh ra, muốn trấn áp mình vậy.
Không hề do dự, Lâm Phàm nhanh chóng đi vào trong khe nứt. Hắn cũng không đợi cánh tay kia duỗi ra mà đã nhanh chóng đi vào.
Đây là đường hầm hư không, nhất định có thể liên thông đến chỗ của Giáo Vương.
Hiện giờ, hắn đã có năng lực đối đầu với Bán Thần cảnh. Dù Giáo Vương kia thực sự là Bán Thần cảnh thì hắn cũng không sợ hãi chút nào, bởi vì hắn đủ mạnh.
"Ha ha ha ha. Khá lắm. Rốt cục ta đã đợi được đến thời cơ này. Lần này, bản phong chủ sẽ tận diệt cái gọi là Thiên Thần giáo này của các ngươi."
Nếu là trước kia thì có lẽ hắn sẽ do dự. Nhưng bây giờ, hắn lại không sợ hãi chút nào.
Hắn không biết sau khi đi ra đường hầm hư không thì mình sẽ đến chỗ nào.
Thị Đồng phó Pháp Vương cười lớn.
"Ngu xuẩn. Ngu xuẩn. Tự tìm đường chết."
Mà sau khi Lâm Phàm chui vào trong đường hầm hư không, vết nứt ở chỗ hậu phương kia đã đóng lại. E là dù Giáo Vương cũng không có nghĩ đến, sâu kiến này sẽ tự mình đưa tới cửa.
Không biết đã qua bao lâu.
Chung quanh đường hầm hư không đã tiêu tán.
Thế giới đã sớm phát sinh biến hóa cực lớn. Cảnh sắc chung quanh trở nên âm u, còn chất đầy thi cốt, bên trên mỗi một bộ thi cốt đều có sương mù màu xám quấn quanh.
Mà phương xa có một ngọn núi lửa đang phun trào. Nơi này tựa như là địa ngục trong truyền thuyết vậy.
"Đây là nơi nào?"
Hắn nhìn quanh một vòng. Trong ấn tượng của hắn thì Viêm Hoa tông giống như không có nơi này.
Chỉ hít sâu một hơi mà, xoang mũi đều không chịu được nữa rồi. Tất cả đều là khí tức ô uế của đám người Thiên Thần giáo kia, hơn nữa còn có mùi hư thối của tử khí.
"Ngươi nhất định phải chết. Ngươi chết chắc rồi. Không ngờ ngươi lại dám mò tới đây. Ha ha ha ha..."
Thị Đồng phó Pháp Vương điên cuồng cười. Hắn thật sự không ngờ sâu kiến này vậy mà lại tới đây. Nơi này chính là tổng bộ của Thiên Thần giáo, dù kẻ này có mạnh cỡ nào thì cũng vô dụng mà thôi.
Ngay khi Lâm Phàm đang suy nghĩ, một tiếng nói vang lên.
"Hoan nghênh. Viêm Hoa tông Vô Địch phong Lâm phong chủ giáng lâm thánh địa của giáo ta. Ngươi là đệ tử đầu tiên của Viêm Hoa tông dám đến nơi đây. Chúng ta ở chỗ này chờ ngươi. Ngươi cứ tới đi."
Thanh âm truyền đến từ một nơi rất xa, giống như là đang nói, có gan đi vào trong địa bàn của ta thì nên ngoan ngoãn nhận lấy cái chết đi.
"Thật sao? Nếu ta là người đầu tiên vậy ta cũng sẽ là người cuối cùng."
Hiện tại, Lâm Phàm ngược lại là có chút kích động, cảm giác phía trước có bảo tàng lớn đang đợi hắn.
Thiên Thần giáo sao?
Hôm nay không đánh ngươi ỉa ra quần thì Lâm Phàm ta uổng là cường giả.
Nhưng không biết vì sao, trong lòng của hắn luôn luôn có chút hoang mang rối loạn giống như là phía trước lại có nguy hiểm.
Lâm Phàm lắc lắc đầu, vứt bỏ cảm giác bất an này qua một bên.
Dù sao, đây chính là chuyện không thể nào."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu