Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 492: CHỨNG VỌNG TƯỞNG CỰC KỲ NGHIÊM TRỌNG


Nhìn Lâm Phàm rời đi,Hỏa Dung lâm vào trầm tư. Ông không biết kết quả sau cùng sẽ là như thế nào, chỉ có thể thuận theo ý trời và hy vọng có thể thành công.
Nam Vực Băng Cốc không biết đã tồn tại từ khi nào. Ở nơi này, băng thiên tuyết địa, rét lạnh thấu xương, cho dù là Địa Cương cảnh đều khó mà chịu đựng lâu được.
Khí lạnh ở nơi này còn có thể đóng băng cả Địa Cương chi lực. Dù hít một hơi, nội tạng đều có thể bị đóng băng, dù muốn tu luyện cũng rất khó khăn.
Chính vì hoàn cảnh như thế mà nơi này không có quá nhiều sinh linh.
Mà đúng lúc này, một bóng người xé rách hư không, đi ra. Hắn không quan tâm đến khí lạnh ở nơi này mà đưa mắt tìm kiếm khắp nơi, muốn tìm được tung tịch của Băng Thiên Ma Long.
– Băng Thiên Ma Long ở nơi nào? Đến cùng là ở đâu?
Lâm Phàm không muốn lãng phí quá nhiều thời gian. Hắn nhất định phải mang theo cường giả đi Nhật Chiếu tông. Hỏa Dung trưởng lão đề cử nơi này, cũng nói Băng Thiên Ma Long này có thực lực không tầm thường, có lẽ rất mạnh.
Bây giờ nhìn hoàn cảnh ác liệt ở nơi này, hắn có thể xác nhận điểm này. Phải là tồn tại kinh khủng bực nào thì có thể sinh tồn ở nơi này.
– Quá lớn. Nam Cực Băng Cốc thật sự là quá lớn. Băng Thiên Ma Long kia đến cùng là ở nơi nào. Ở chỗ này, ngay cả khí tức cũng đều bị ngưng kết, không biết ta nên đi chỗ nào để tìm kiếm đây.
Từ khi đi ra trong hư không, Lâm Phàm vẫn lơ lửng trên bầu trời.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Nơi này chỉ là một mảnh trắng xóa, hắn không nhìn thấy bất cứ sinh linh nào cả.
– Băng Thiên Ma Long, ngươi ở đâu…
Lâm Phàm rống lên. Thanh âm xuyên thấu hư không, đánh vỡ khí lạnh, hình thành gợn sóng, khuếch tán ra xung quanh. Hắn hi vọng tiếng hét này của mình có thể hấp dẫn Băng Thiên Ma Long đi ra.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Còn nếu tìm kiếm mà chẳng có mục tiêu như thế này thì thật sự là quá khó khăn.
Hắn chờ đợi hồi lâu nhưng xung quanh vẫn vô cùng an tĩnh, không có bất kỳ âm thanh nào đáp lại.
Lâm Phàm trầm mặc một lát. Sau đó tựa như là nghĩ đến điều gì, hắn quát:
– Thiên Tu, tới…
Thanh âm khuếch tán ra, sau đó tiêu tán. TruyenLau.com
Uỳnh!
Lập tức, một tiếng nổ vang lên ở phương xa. Một khí tức mênh mông bộc phát ra, hình thành cột sáng, phóng lên trên trời.
Khí tức kinh khủng truyền đến. Nam Vực Băng Cốc đã rất lạnh lẽo, nay lại càng thêm lạnh lẽo.
– Thiên Tu, lão bất tử nhà ngươi còn dám phái tiểu bối tới đây sao?
Tiếng rống giận dữ truyền đến. Vừa nghe qua, Lâm Phàm đã biết chủ nhân của tiếng rống đang rất khó chịu cùng phẫn nộ.
Quả nhiên quan hệ giữa Băng Thiên Ma Long này cùng lão sư tuyệt đối không phải là rất tốt. Mình mới thử một phen thì đã biết được rồi, chỉ có điều hình như quan hệ này cũng không phải là giống như ở trong suy nghĩ của mình vậy.
Mặc kệ mình gầm rú như thế nào thì Băng Thiên Ma Long này không thèm đáp lại.
Thế nhưng mà vừa nhắc đến tên của lão sư thì trong nháy mắt đối phương đã đáp lại, hơn nữa nghe ngữ khí thì rất phẫn nộ.
Lúc này, mặt đất chấn động, lớp băng phía dưới Lâm Phàm xuất hiện vết rạn.
Phương xa, trong sương mù màu trắng có một bóng đen to lớn xuất hiện.
– Đây chính là Băng Thiên Ma Long sao? Con rồng này lớn quá vậy.
Lâm Phàm ngẩng đầu, có chút giật mình. Cho dù Băng Thiên Ma Long là yêu thú thì tuyệt đối cũng là tồn tại cao cấp nhất trong yêu thú. Đúng lúc này, từ trên thân thể của Băng Thiên Ma Long, uy áp ngập trời bạo phát ra. Ở trước mặt nó, bất cứ sinh linh gì đều muốn cúi đầu.
Nhưng đối với Lâm Phàm, uy áp này không có bất kỳ tác dụng gì. Hắn vẫn bình tĩnh tự nhiên, không một chút hoảng hốt.
– Tiểu bối, ngươi là người vừa nhắc đến Thiên Tu sao? Ngươi có quan hệ như thế nào với hắn? Bây giờ hắn ở đâu?
Thanh âm to hình thành trùng kích khiến cho Lâm Phàm cảm thấy inh tai. Hơi thở của Ma Long càng khiến cho Lâm Phàm không mở được mắt ra.
– Hazz. Quên đi. Ở dưới uy áp cường đại của bản long, ngươi có thể đứng thẳng đã rất miễn cưỡng, lại càng không cần phải nói đến việc trả lời vấn đề của bản long.
Lời nói này thể hiện sự cường đại, tự tin, còn có cảm thán đối với nhân loại nhỏ bé.
– Băng Thiên Ma Long, lão sư của ta đi Nhật Chiếu tông cứu người. Tình huống nguy hiểm vạn phần. Xin ngài đi hỗ trợ ông ấy.
Lâm Phàm đợi không được lâu như vậy. Thậm chí ngay cả một chút thời gian hắn cũng không muốn lãng phí. Bởi vì, hắn không biết lúc này tình huống ở chỗ lão sư là như thế nào.
– Cái gì? Sao ngươi lại có thể thoải mái nói chuyện khi có uy áp của bản long được? Chuyện này làm sao có thể xảy ra? Chờ một chút, ngươi nói Thiên Tu đi Nhật Chiếu tông, muốn mời ta đi hỗ trợ?
Lúc nàu, thân thể khổng lồ của Băng Thiên Ma Long đã xuất hiện ở trước mặt Lâm Phàm.
Một đôi cánh màu trắng như tuyết mở rộng che khuất nửa bầu trời, lân giáp to lớn bao phủ dày đặc ở trên thân mình, mà bên trên mỗi một mảnh lân giáp còn lạc ấn vô số phù văn, mỗi một phù văn đều tản ra quầng sáng chói mắt.
– Vâng. Xin ngài hỗ trợ. Mặc kệ là điều kiện gì, Lâm Phàm ta đều sẽ đáp ứng.
Lâm Phàm nuốt nước bọt. Băng Thiên Ma Long ở trước mắt này tuyệt đối rất mạnh. Khí tức của con rồng này còn mạnh hơn so với Lực Đế Chi Chủ, thậm chí mạnh rất nhiều. Lấy thực lực bây giờ của mình, cũng không biết có thể lưu lại vết tích ở trên lân giáp kia hay không.
Móng tay to lớn, bén nhọn xuất hiện ở trước mặt Lâm Phàm. Băng Thiên Ma Long nói:
– Tiểu tử, ngươi đang nói cái gì? Tại sao Băng Thiên Ma Long ta lại phải giúp ngươi? Ngươi sẽ lấy cái gì để đả động ta. Về phần Thiên Tu, hắn chính là người khiến cho bản long rất khó chịu đó, tại sao ta phải đi cứu hắn. Nhưng nếu như ngươi có thể làm được một việc, có lẽ bản long sẽ suy nghĩ thêm một chút.
Mà đúng lúc này, cảnh tượng để Băng Thiên Ma Long ngây người phát sinh, Lâm Phàm lại nhanh chóng quay đầu rời đi.
– Chờ một chút, ngươi đi đâu vậy?
Lâm Phàm nói:
– Ta không muốn lãng phí thời gian.
Nhìn bóng người đã sắp đi xa, Băng Thiên Ma Long bất đắc dĩ lắc đầu, nói:
– Thật đúng là một tiểu tử quật cường.
Đôi cánh trắng của Băng Thiên Ma Long chấn động mạnh, hư không vỡ nát rồi đột nhiên nó duỗi trảo tóm lấy Lâm Phàm và bay về phương xa.
– Tiểu tử, tốc độ của ngươi quá chậm. Nhớ kỹ, bản long là nể tình Thiên Tu mới đi hỗ trợ, cũng không phải là miễn phí giúp đỡ. Lần tiếp theo đừng đến tìm ta.
Lâm Phàm không ngờ Băng Thiên Ma Long này lại có tốc độ nhanh như thế. Trong chốc lát, bọn họ đã rời khỏi Nam Vực Băng Cốc rồi. Tốc độ này còn nhanh hơn so với đi vào hư không tới vài lần."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu