Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 536: NGƯƠI SAO CÓ THỂ MẮNG CHỬI NGƯỜI

Chiến thuyền toàn thân màu vàng phiêu phù ở ngoài sơn môn. Thanh âm to lớn truyền vào trong tai đệ tử của Viêm Hoa tông.
Nhưng... cả Viêm Hoa tông đều an tĩnh, cực kỳ an tĩnh.
Không có bất kỳ người nào trả lời giống như là không có nghe được vậy.
Các đệ tử nhìn nhau.
Thẩm Phán của Thiên Tông điện đến, tông môn không ai thèm ra nghênh tiếp, hiển nhiên đây chính là câu trả lời cảu Viêm Hoa tông. Các ngươi đến muốn đòi người của chúng ta mà còn muốn chúng ta nghênh tiếp sao? Đừng hòng! Tông môn không muốn nể tình, bọn họ thân là đệ tử, tự nhiên cũng không có nói thêm cái gì. Sau đó, bọn họ đều thản nhiên, tiếp tục làm chuyện của mình.
Tông chủ, các trưởng lão đều không coi trọng, bọn họ thân là đệ tử còn xem trọng cái rắm, cứ để mặc cho đối phương gọi đi thôi.
Phía trên Chiến thuyền.
Năm Thẩm Phán đều có sắc mặt âm trầm, cực kỳ không vui.
Trong ánh mắt Thẩm Phán Thái Nhật của Âm Dương tông có lửa giận thiêu đốt, sau lưng đột nhiên xuất hiện vô số dao găm chỉ có lớn chừng ngón cái nổi lơ lửng, có pháp tắc phù văn lấp lóe, trông cực kỳ phi phàm.
"Viêm Hoa tông thật sự là càn rỡ. Chúng ta chính là đại diện của Thiên tông điện đến đây, vậy mà không người nghênh đón."
"Viêm Hoa tông chỉ là tông môn có thực lực nhỏ yếu, nhưng ỷ vào cường giả Bán Thần cảnh là Thiên Tu liền có thể không để ý chúng Thiên Tông điện ta hay sao? Bản Thẩm Phán cũng muốn nhìn xem, chúng có thể càn rỡ đến khi nào."
Sắc mặt của Thẩm Phán Ni Ma cũng cực kỳ âm trầm, toàn thân biến thành màu xám, có hình xăm ở đầy trên thân thể, trên vành tai còn treo vòng tai hình tròn rất lớn.
Nhất là khi nhìn thấy đệ tử của Viêm Hoa tông không coi bọn họ đến là chuyện đáng kể, bọn họ càng khó chịu đựng lửa giận trong lòng, có loại phẫn nộ không nói được thành lời.
Bọn họ là Thẩm Phán của Thiên Tông điện, là đại diện cho tổ chức giữ gìn hòa bình giữa các tông môn trên thế gian.
Mặc kệ đến tông môn nào, bọn họ đều sẽ trở thành thượng khách, được ân cần tiếp đãi.
Bây giờ đến Viêm Hoa tông, lại bị phơi ở ngoài sơn môn, bọn họ cảm thấy vô cùng nhục nhã. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Sư huynh, cứ để mặc bọn họ phơi ngoài nắng như vậy được không?"
Nhìn về phía sư huynh đang khí định thần nhàn, Hỏa Dung hơi nghi hoặc. Hắn luôn cảm giác việc này có chút không tốt, dù sao đối phương cũng là Thẩm Phán của Thiên Tông điện.
Thiên Tu lắc đầu, nói:
"Sư đệ, có đôi khi sư huynh cũng muốn nói với ngươi, ngươi một lòng muốn cho Viêm Hoa tông gia nhập Thiên Tông điện, để tông môn có thêm cơ hội phát triển. Nhưng ngươi cũng không thử nghĩ một chút, Thiên Tông điện liệu có hoan nghênh Viêm Hoa tông gia nhập hay không? Có đôi khi chèn phá đầu, kết quả cũng chỉ là tự tìm sỉ nhục."
Hỏa Dung bất đắc dĩ. Bởi vì muốn tông môn phát triển, hắn tự nhiên là một lòng muốn tông môn gia nhập Thiên Tông điện. Mặc dù Viêm Hoa tông có cường giả Bán Thần cảnh tọa trấn, nhưng mà tông môn phát triển lại không vừa ý người. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trước đây, bất kể là trình độ luyện đan, luyện khí, kinh tế, cách khai thác tài nguyên hi hữu hoặc là công pháp cho đệ tử tu luyện, Viêm Hoa tông đều bị lạc hậu rất nhiều.
Chỉ có gia nhập Thiên Tông điện mới có thể tìm kiếm phương hướng phát triển, tăng cường thực lực tổng thể của tông môn. Đến lúc đó, Viêm Hoa tông mới có tư cách trở thành tông môn cường đại.
Lúc này.
"Thẩm Phán của Thiên Tông điện đến, các vị đạo hữu của Viêm Hoa tông hãy ra gặp mặt."
Nguồn copy từ TruyenLau.com Thanh âm truyền đến. Thẩm Phán của Thiên Tông điện đã hạ thấp yêu cầu xuống.
Thiên Tu cười, nói:
"Đây mới là lời nói của con người. Chỉ là nếu chúng ta đi nghênh đón thì khác gì cho bọn hắn thể diện. Nhưng thôi, dù kẻ đến không thiện, lão phu cũng phải đi gặp bọn họ một lần. Sư đệ, lần này ngươi có thể đi cùng nhưng cũng đừng nói lung tung làm yếu đi khí thế của bên ta."
Hỏa Dung sửng sốt. Sao lại trách ta? Ta còn không nói đâu, làm sao lại yếu đi khí thế.
"Tông chủ sư huynh, các ngươi cũng không cần ra mặt. Việc này cứ để một mình lão phu xử lý."
Thiên Tu cười rồi hóa thành một vệt sáng, bay về phía sơn môn.
Bên ngoài, năm Thẩm Phán gấp gáp, thậm chí đã có lửa giận đè nén ở trong lòng. Mặc dù thực lực của bọn họ không bằng Thiên Tu nhưng mà lực ảnh hưởng của Thiên Tông điện lại vô cùng to lớn khiến cho trên thế gian, ngoại trừ mấy tông môn cường đại thì không có bất kỳ tông môn nào có thể coi thường bọn họ.
"Lão phu tưởng là ai, nguyên lai là năm vị Thẩm Phán của Thiên Tông điện đến. Chúng ta không có tiếp đón từ xa, đúng là hơi thất lễ."
Thiên Tu đứng thẳng hư không, nhìn về phía Chiến thuyền kai.
"Thẩm Phán Tuyên Vũ của Thánh Đường tông, Thẩm Phán Ni Ma của Hải Thần tông, Thẩm Phán Thái Nhật của Âm Dương tông, Thẩm Phán Thấp Bà của Tượng Thần tông, Thẩm Phán Sâm Mông Nhật Chiếu tông."
"Không sai! Không sai! Năm vị Thẩm Phán cùng đích thân tới Viêm Hoa tông, đội hình lớn đến mức làm ta hơi sợ hãi đó. À, không ngờ trưởng lão Cung Bản Tàng của Nhật Chiếu tông cũng ở đây. Dạo này, trưởng lão thế nào? Hai cánh tay này trông không được cân đối cho lắm."
Thiên Tu cười giống như là không để mấy người ở trong mắt.
Ông thừa biết Cung Bản Tàng kia đi Thiên Tông điện cáo trạng nhưng đúng là không ngờ hắn lại còn thật gọi tới năm vị Thẩm Phán.
"Thẩm Phán Tuyên Vũ tại sao lại đi cùng vậy. Lão phu không phải đã nói qua, bốn vị Phán Quyết anh dũng hi sinh ở Viêm Hoa tông rồi sao. À, hay là Thẩm Phán tới đây tuyên dương."
"Thiên Tu giao đồ đệ của ngươi ra. Đừng tưởng rằng ngươi là cường giả Bán Thần cảnh thì có thể vô pháp vô thiên. Ngươi nên biết thế gian cũng không phải là chỉ có một mình ngươi là Bán Thần cảnh."
Cung Bản Tàng tức đến đỏ mắt, cánh tay cầm kiếm cũng bắt đầu run rẩy. Đây không phải là e ngại mà là giận không kềm chế được.
"Vô pháp vô thiên sao? Lão phu chưa bao giờ vô pháp vô thiên, cũng chưa từng nói qua thế gian chỉ có một mình lão phu là Bán Thần cảnh. Nhưng Cung Bản Tàng ngươi có tư cách nói những lời này hay sao. Dù sao, chỉ có cường giả Bán Thần cảnh mới có thể trò chuyện ngang hàng với lão phu."
Thiên Tu lạnh nhạt, vuốt râu, nói:
"Để lão phu giao đồ đệ của mình là chuyện không có khả năng xảy ra, chí ít với lý do hiện tại của các ngươi thì còn chưa đủ."
"Ngươi là muốn bao che… muốn ở trước mặt các vị Thẩm Phán bao che tội nhân hay sao?"
Cung Bản Tàng giận dữ hét, hận không thể vung một kiếm chém Thiên Tu thành hai khúc.
"Ha ha. Ta muốn bao che sao? Khẩu khí của Cung Bản Tàng ngươi thật lớn. Lão phu cũng muốn nghe một chút, đồ đệ của ta phạm tội gì?"
Thiên Tu cười hỏi.
"Kẻ này dẫn yêu thú tới hủy diệt lãnh thổ của Nhật Chiếu tông ta. Đây là tội lớn. Bây giờ tông ta nhận đại nạn đều là do hành vi của đồ đệ ngươi. Thiên Tông điện chịu trách nhiệm giữ gìn hòa bình giữa các tông môn trên thế gian, đương nhiên là muốn đứng ra thẩm phán."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu