Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 321: GIẢI QUYẾT XONG RỒI. KẾT THÚC CÔNG VIỆC THÔI


Chuyện chống lại thú triều đối với bất cứ người nào cũng đều là một chuyện cực kỳ kinh khủng, lại càng không cần phải nói, thú triều tạo thành áp lực tâm lý lớn như thế nào đối với các thành dân ở bên trong thành Hắc Thạch.
Thậm chí ngay cả Diệp Duy có tu vi Địa Cương cảnh tầng bảy đều có cảm giác lần này thành Hắc Thạch không tránh được kết cục bị hủy diệt.
Nhưng đối với Lâm Phàm, thú triều này hoàn toàn giống như là bảo vật từ trên trời rơi xuống vậy, để hắn có cơ hội mà một bước lên trời.
Lúc này, hắn quay đầu. Tóc đỏ phiêu đãng theo gió. Hai mắt nhìn chằm chằm về phương xa. Những con yêu thú này tới thật là đúng lúc.
Từ sau khi trở lại tông môn, hắn vẫn còn đang suy nghĩ chuyện kiếm điểm tích lũy. Lần này, hắn chỉ định đi ra vây quét phân bộ khu thứ tám của Thiên Thần giáo mà thôi, không ngờ cuối cùng lại gặp chuyện tốt bực này. Thật đúng là trời cao chiếu cố!
Rống!
Đám yêu thú gào thét. Mùi máu tươi nồng đậm, phiêu tán trong không khí. Máu thịt phủ kín mặt đất.
Yêu thú ở xung quanh bị Lâm Phàm nhìn vào đều không tự chủ được đồng thời lui về sau một bước. Lông tơ toàn thân dựng đứng lên. Từng đôi mắt thú cuồng bạo nhìn chằm chằm vào bóng người màu đen kia.
Trí lực cuả yêu thú đê giai tuy rằng thấp nhưng ở trước mặt tồn tại tuyệt đối khủng bố, bọn chúng cũng theo bản năng lựa chọn lùi bước.
– Đám yêu thú muốn rút lui.
Thành chủ của thành Hắc Thạch mừng rỡ. Trong mắt lóe ra vẻ khiếp sợ nồng hậu, dày đặc.
Nguyên lai tưởng rằng thành Hắc Thạch sẽ bị gót chân của yêu thú đạp thành phế tích, nhưng bây giờ xem ra, lần thú triều này đã sắp kết thúc rồi.
– Làm sao có thể để các ngươi chạy được.
Thật vất vả mới có một cơ hội như này, Lâm Phàm cũng không muốn buông tha những con yêu thú này dễ dàng như thế.
– Thiên Hà Vương Đỉnh.
Cương khí bộc phát. Một cái đỉnh lớn xuất hiện trôi nổi, bồng bềnh ở giữa không trung, không ngừng biến lớn.
Lâm Phàm vỗ một chưởng. Cương khí nồng hậu, dày đặc hóa thành trường long nhanh chóng rót vào bên trong Thiên Hà Vương Đỉnh.
Đồ án bên ngoài Thiên Hà Vương Đỉnh tản ra quang mang đại thịnh. Một uy thế khủng bố chợt bộc phát ra.
TruyenLau Miệng đỉnh hơi nghiêng. Nước sông ngập trời hình thành sóng thần kinh khủng nhất nhanh chóng nhấn chìm đám yêu thú kia.
Sau khi được lão sư luyện chế lại, mỗi một giọt nước ở bên trong Thiên Hà Vương Đỉnh đều có sức mạnh tương đương với võ giả Địa Cương cảnh tầng một.
Yêu thú Tôi Thể cảnh vừa tiếp xúc là sẽ bị nghiền thành thịt vụn.
TruyenLau Yêu thú Địa Cương cảnh phổ thông thì cũng chỉ có thể giãy dụa một chút mà thôi rồi sau đó cũng sẽ nhanh chóng bị những giọt nước sông này hủy diệt.
– Thật mạnh! Thực lực của Lâm sư huynh thật sự là quá mạnh! Không ngờ sư huynh lại có thể điều khiển pháp bảo mạnh như vậy.
Vương Thiên Trọng kinh hãi. Dòng nước ngập trời này liên miên không ngừng, muốn khống chế thì phải cần đến lượng cương khí hùng hậu cỡ nào. Website TruyenLau.com
Thế nhưng mà nhìn qua, Lâm sư huynh lại điều khiển dễ như trở bàn tay, không có chút một chút dấu hiệu nào như là đang cật lực.
Nếu đổi lại là hắn thì chỉ sợ đã sớm kiệt lực.
Mấy vị đệ tử nội môn nhất phẩm khác cũng gật đầu. Đây là lần đầu tiên mà bọn họ tận mắt chứng kiến thực lực của Lâm sư huynh.
Dù yêu thú có tu vi thấp đi chăng nữa thì đối với Lâm Phàm, đó cũng đều là điểm tích lũy, tuy ít nhưng mà cũng không thể lãng phí.
– Ha ha ha!
Trong nội tâm của Lâm Phàm hiện giờ như đang nở hoa. Ngoại trừ chính bản thân hắn thì không một người nào khác có thể lý giải tâm tình của hắn bây giờ là phấn khởi cỡ nào.
Đột nhiên!
Một tiếng gầm giận dữ kinh thiên vang lên. Trong thanh âm này ẩn chứa sức mạnh vô biên, uy lực mạnh mẽ đến mức không cho không gian đều chấn động, có dấu hiệu bị vỡ nát.
Mấy người Vương Thiên Trọng kinh hãi. Mặc dù còn không có tận mắt nhìn thấy chủ nhân của tiếng gầm kia nhưng mà chỉ dựa vào tiếng gầm này cũng đủ thấy con yêu thú này đáng sợ đến mức nào. Trong nháy mắt, sắc mặt của tất cả mọi người đã trở nên ngưng trọng.
– Đây là tiếng gầm của yêu thú Thiên Cương cảnh.
Oanh!
Phương xa, trời đất bỗng nhiên tối đen. Một bóng đen khổng lồ che khuất cả bầu trời. Những con yêu thú đứng bên cạnh nó trông không khác gì cục đá trên đất vậy.
– Trời đất ơi! Đó là Thôn Thiên Ngạc Mãng. Tại sao loại yêu thú cao đẳng này lại xuất hiện ở đây?
Sắc mặt của Vương Thiên Trọng vàng như màu đất, khàn giọng hô lên.
Những đệ tử nội môn nhất phẩm khác cũng như thế. Nguyên bản những con yêu thú trong lần thú triều này cũng chỉ có tu vi là Địa Cương cảnh cho nên cũng không khiến cho bọn họ cảm thấy khủng bố. Thế nhưng mà bây giờ lại có một con yêu thú Thiên Cương cảnh xuất hiện. Chuyện này đã không phải là chuyện bình thường nữa rồi.
Nhìn thấy cảnh này, nội tâm nguyên bản mới hơi thư giãn của thành chủ của thành Hắc Thạch lại đột nhiên treo lên cao, vẻ tuyệt vọng hiện lên rõ ràng ở trên mặt.
Chỉ sợ lần này bọn họ thật sự không cứu nổi thành Hắc Thạch rồi.
Yêu thú Thiên Cương cảnh chính là tồn tại đỉnh cấp ở trong yêu thú. Chúng có thân hình cực kỳ khổng lồ, một cước giẫm xuống có thể khiến cho mặt đất vỡ nát, há miệng có thể nuốt cả nhật nguyệt, một hơi thở có thể hình thành gió lốc bằng cương khí. Chúng có thể dễ dàng giết chết Địa Cương cảnh như bọn họ, thậm chí một ít Thiên Cương thấy chúng cũng phải tránh né.
Thôn Thiên Ngạc Mãng vừa xuất hiện liền lập tức há miệng. Từ trong khoang miệng, cương khí đột nhiên lao ra, nhanh chóng phá hủy cơn sóng thần đang càn quét yêu thú kia. Một sức mạnh kinh khủng đột nhiên xuyên qua hư không, đánh thẳng đến chỗ Thiên Hà Vương Đỉnh.
Lâm Phàm thu hồi nước sông, sau đó Thiên Hà Vương Đỉnh nhanh chóng trở lại trong lòng bàn tay của hắn.
Dù sao Thiên Hà Vương Đỉnh cũng chỉ là công cụ tắm rửa, nấu cơm khi hắn rời nhà đi ra ngoài, tạm thời còn không có cách nào đối kháng với yêu thú Thiên Cương cảnh.
– Thú vị! Thiên Hà Vương Đỉnh muốn đối kháng ngươi, đúng là vẫn còn có chút miễn cưỡng.
Đối với đám yêu thú sắp sụp đổ, Yêu thú Thiên Cương cảnh xuất hiện cũng giống như là một liều thuốc ổn định tâm lý vậy, làm cho đám yêu thú lại một lần nữa khôi phục chiến ý.
Rống! Rống! Rống!
Vô số loại tiếng thú gào nối liền không dứt, vang vọng đất trời, truyền lại từ bốn phương tám hướng.
Các thành dân bên trong thành Hắc Thạch bị những tiếng rống giận dữ này làm cho kinh hãi đến mức sắc mặt trở nên trắng bệch. Thậm chí có người nhát gan còn nằm co quắp ở trên mặt đất, ngửa mặt lên trời hô to ‘tai nạn tiến đến rồi’.
– Đều giữ vững tinh thần cho bổn thành chủ. Chỉ là một đám súc sinh mà thôi, các ngươi sao phải sợ?
Ánh mắt của thành chủ khóa chặt đám thị vệ ở chung quanh, nghiêm nghị quát.
Trong lòng bàn tay của mấy người thị vệ đứng ở trên tường thành ướt đẫm mồ hôi. Ở dưới khí thế của đại yêu Thiên Cương cảnh, thân thể nguyên bản thẳng tắp cũng hơi cong xuống.
Nghe được tiếng quát chói tai của thành chủ, mấy người thị vệ đứng thẳng lên. Ánh mắt kiên định nhìn thẳng về con Thôn Thiên Ngạc Mãng ở phương xa."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu