Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 1526: HỌA ĐẮC TẠO HÓA ĐIỆP

Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn lại.
Thương thiên không giáng lôi kiếp xuống. Hèn nhát đến thế là cùng.
Lâm Phàm tự nhủ:
"Đáng tiếc, mặc dù không chạm vào được ngươi, nhưng ta đã cảm nhận được linh hồn ngươi đang run rẩy sâu thẳm bên trong. Thôi được, tha cho đấy."
Thương thiên ư?
Chẳng tính là gì.
Có bản lĩnh thì giáng sét đánh hắn đi, thế mới gọi là tài giỏi.
Lâm Phàm đang định cất bước rời đi, luồng sáng xanh vừa bị thương thiên cuốn lấy bỗng nhiên hiện ra ngay trong lòng bàn tay hắn.
Ánh sáng xanh tan biến. Một mảnh đĩa ngọc lộ ra. Trên mặt đĩa in hằn trận đồ, đồ án phác họa rõ nét ba ngàn thế giới.
Ngón tay Lâm Phàm khẽ chạm vào. Trong đầu hắn lập tức xẹt qua một tia linh cảm.
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Tạo Hóa Ngọc Điệp! Ha ha, thú vị đây."
Lâm Phàm sửng sốt một thoáng rồi bật cười.
Hắn không ngờ thương thiên càn quét vội vã chỉ vì thứ này. Nghe đồn Tạo Hóa Ngọc Điệp vỡ làm bốn mảnh, một khi dung hợp lại thì...
TruyenLau "Trời đất ơi!"
Lâm Phàm ngây người. Đừng bảo là vừa rồi hắn đã giết chết đại lão Hồng Quân cùng đại năng Tam Thanh đấy nhé?
Tuy không dám chắc mười mươi, nhưng hình như đúng là vậy. TruyenLau.com
"Thế này có còn là con người nữa không? Người ta khi rút thưởng luôn tế bái đại năng Tam Thanh để xin vận may, giờ ta làm thịt luôn cả đại năng mang đến vận may cho mình, vậy thì về sau..."
Nghĩ đến sự thật kinh người này, tim Lâm Phàm rớt cái thịch.
Không đúng. Đại năng Tam Thanh nhất định sẽ vẫn phù hộ mình. Đâu phải ta làm, là thương thiên làm cơ mà! Không liên quan gì tới ta.
Quyết đoán đổ tội. Kéo bản thân lên khỏi vực sâu tội lỗi chỉ trong tích tắc.
"Xem ra mười hai thần thú không hề khoác lác. Những chuyện từng xảy ra có lẽ là thật. Hồng Quân Đạo Tổ trấn áp thương thiên, nhưng cuối cùng không diệt được nó, tự mài mòn đến chết, để lại thân xác ở chỗ này. Ba người kia chắc chắn là đại năng Tam Thanh. Dù sao sư tôn bị thương thiên mài chết, bọn họ tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn, thành thử cũng bị kẹt lại."
Lâm Phàm suy tính cặn kẽ. Sau khi đả thông quan tiết, trong lòng hắn sáng tỏ hơn nhiều, đầu óc minh mẫn hẳn ra.
Hắn cúi đầu nhìn đĩa ngọc trong tay. Thứ này có tác dụng chấn động thiên hạ đối với người khác, nhưng rơi vào tay hắn lại hoàn toàn vô dụng.
Thật nhức đầu. Vận may dường như hơi đi chệch hướng.
Bị trời phạt đánh chết một lần, rớt ra thứ đồ chơi này. Có lẽ vì cái mạng của hắn bọt bèo, không đáng nhắc tới nên mới được đền bù bằng vật này chăng?
Hư không lần nữa chấn động. Mây đen cuồn cuộn bao trùm thiên địa. Khí tức đè nặng lên mặt đất ngột ngạt đến khó thở.
Vô số lôi đình hóa thành lôi xà hung hãn bơi lội trong vòng xoáy. Trời phạt vừa tản đi nay lại quay về.
Lâm Phàm ngẩng đầu. Giơ tay lên. Ngoắc ngón tay trêu ngươi:
"Tới đây."
Trào phúng tột độ. Không cần tốn nhiều lời.
Đã hèn nhát thì hắn nói nhiều chỉ tổ phí nước bọt. Muốn chém cứ chém, bớt nói nhảm.
Lúc này, thanh thế trong hư không vô cùng to lớn, nhưng mưa rơi lại lác đác vài hạt nhỏ, chẳng có lấy nửa điểm sấm sét giáng xuống.
Lâm Phàm lạnh nhạt buông lời:
"Nếu ngươi không đánh thì cút ngay cho khuất mắt! Lão tử không rảnh dây dưa với ngươi!"
Nói đoạn, hắn quay lưng bước đi.
Ầm ầm!
Tiếng sấm rền vang vọng khắp hư không.
Nó đang phẫn nộ. Nhưng nó vẫn không dám đánh. Bởi lẽ nó đã nếm mùi thất bại vô số lần, tổn thất nặng nề, vừa rồi lại càng gánh chịu trọng thương.
Lâm Phàm thừa biết đây là thương thiên đang giở trò. Có vẻ nó đã sinh ra chút đầu óc. Từ khi lôi kiếp không còn bủa vây hắn nữa, hắn mơ hồ cảm giác thương thiên đã thông minh hẳn ra.
Chuyện này trước kia chưa từng xuất hiện.
Lâm Phàm nhận ra thương thiên có điểm gì đó rất dị thường. Hoặc nên nói, trí tuệ của nó chẳng đáng là bao, chỉ duy trì ở mức ý thức sơ khai. Nếu không, với năng lực thao túng thiên địa, nó thừa sức ngưng tụ thành thực thể để đè chết hắn.
Tiếc rằng đến tận bây giờ thương thiên vẫn án binh bất động. Chứng tỏ dù có sinh ra trí tuệ thì nó cũng chưa phát triển trọn vẹn.
"Tạm biệt. Khi nào ngươi đủ bản lĩnh, dám can đảm đường đường chính chính chiến với ta một trận thì hãy xuất đầu lộ diện. Bây giờ ngươi còn quá yếu ớt, ta không thèm ức hiếp ngươi."
Lâm Phàm không buồn ngoảnh đầu lại, bước chân cực kỳ tiêu sái.
Kẻ dám chỉ thẳng mặt thương thiên mà mắng mỏ thế này, Lâm Phàm tuyệt đối là người đầu tiên trên cõi đời, độc nhất vô nhị.
Thương thiên uất hận muốn gào thét, nhưng nó không thể nói.
Rất muốn đánh chết ngươi! Đừng có cướp đồ của ta nữa!
Bên ngoài.
Lâm Phàm chìm trong suy tư.
Sự tình phát triển ngày càng kỳ quặc, trượt xa khỏi tầm kiểm soát và dự tính ban đầu.
Kẻ địch giấu mặt cũng ngày càng mơ hồ.
Lâm Phàm luôn đinh ninh rằng thế lực đối địch chính là đám người may mắn vớ được thần vật rồi bùng nổ tự tin.
Nhưng qua biến cố này, hắn mới vỡ lẽ không phải vậy.
Bọn người kia dọn dẹp rất dễ. Thương thiên mới là kẻ khó nhằn.
Chỉ cần còn sống dưới bầu trời này, tự nhiên sẽ bị quy luật áp chế.
Lâm Phàm lập tức truyền âm cho Tri Tri Điểu. Khi nghe báo mình đã kẹt trong hiệp cốc ròng rã nửa tháng, sắc mặt hắn liền biến đổi.
Khủng bố đến thế sao?
Ở trong đó nửa tháng trời?
Sao có thể lâu như vậy?
Lâm Phàm đại chiến với bốn xác ướp cổ trong hiệp cốc, mặc dù triền đấu rất lâu, nhưng hắn ước chừng nhiều nhất cũng chỉ vài ngày. Nào ngờ hiện tại lại vèo một cái trôi qua nửa tháng.
Thời gian trôi qua quá lâu. Quả nhiên là nơi kỳ bí, làm lu mờ cả cảm nhận về tuế nguyệt.
Đầu dây bên kia, người xét duyệt Tri Tri Điểu khẩn trương nói:
"Tông sư, trong khoảng thời gian ngài ở hiệp cốc, giới vực đã đại loạn! Quần hùng tứ phương cùng nổi dậy. Cục diện giới vực thay đổi trời long đất lở. Cường giả ngày xưa nay chẳng còn là kẻ mạnh nhất, ngay cả tông môn của mình cũng không giữ nổi."
Giọng điệu gã đầy vẻ kinh thán. Thời đại này thay đổi quá tàn khốc.
Lâm Phàm chẳng để tâm, hờ hững buông một câu:
"Dữ dội thế cơ à?"
Đám thanh niên thời nay tính khí nóng nảy quá. Dù có ôm được thần vật cũng không thể coi trời bằng vung, bất chấp vương pháp đúng không nào?
Không nói đâu xa, cứ lấy hắn ra làm ví dụ.
Hắn một tay ôm trọn hai đại thần vật chấn thế là Thiên Đình và Tịnh Thổ, nhưng hắn có đi rêu rao câu nào không?
Hắn có kiêu ngạo, có càn rỡ không?
Hoàn toàn không.
Từ trước đến nay chưa từng có. Hắn vẫn luôn giữ tâm tính ôn hòa, giao lưu thân thiện, tuyệt đối không làm tổn thương ai, cũng chưa từng chủ động gây hấn.
Chỉ trừ khi kẻ khác làm ra chuyện quá quắt, hoặc lý tưởng sống không hợp thì hắn mới mở lời khuyên bảo vài câu. Tất cả đều nằm trong khuôn khổ giao tiếp văn minh.
Lâm Phàm nhàn nhạt nói:
"Ngươi chỉnh lý lại bản đồ tuyến đường giúp bản phong chủ. Bây giờ bản phong chủ định hồi tông. Ngươi xem thử trên chặng đường này có kẻ nào phách lối, không màng đến hòa bình không? Bản phong chủ sẽ đích thân ghé qua bái phỏng một chuyến."
Rời tông đã nửa tháng, hắn nhất định phải về một chuyến.
Người xét duyệt Tri Tri Điểu vội đáp:
"Tông sư đợi một lát, ta lên lịch trình ngay đây!"
Gã thừa hiểu ý đồ sâu xa của vị tông sư này. Rõ ràng là ngứa tay muốn đánh người nhưng lại thích tìm lý do.
Cái gì mà phách lối, cái gì mà không màng hòa bình? Toàn là cớ cả!
Thực ra trong lòng gã vẫn luôn thắc mắc một điều: Vì sao tông sư lại đam mê đánh người đến vậy? Gã mường tượng ra đủ lý do nhưng vẫn không sao thấu hiểu được cội nguồn sâu xa.
Có lẽ cường giả đỉnh cao đều mang những thú vui tao nhã như thế.
Rất nhanh.
Tri Tri Điểu đã sửa sang xong toàn bộ tình báo.
"Thần Vương giáo."
Lâm Phàm lướt mắt qua tư liệu, khẽ nhíu mày. Từ trước đến nay hắn chưa từng nghe tới danh xưng của cái thế lực này.
"Tốt. Tiếp tục thu thập tin tức đi. Bên trong giới vực hễ có biến cố gì phải lập tức bẩm báo cho bản phong chủ. Gần đây bão táp nổi lên, không thể lơ là."
Mạng lưới của Tri Tri Điểu đã cắm rễ vào từng ngóc ngách hẻo lánh nhất trong giới vực. Giao cho bọn họ giám sát, tuyệt đối không rớt lại một hạt bụi nào.
Dứt lời, Lâm Phàm phi thân vút đi. Tốc độ xé gió, nháy mắt đã tan biến vào tầng mây.
Thần Vương giáo.
Thế lực này vươn lên bằng cách càn quét vô số tông môn. Những thế lực cao cao tại thượng ngày trước nay đều vỡ nát dưới chân gã, hằng hà sa số bá chủ phải quỳ mọp quy hàng.
Dưới sức mạnh vô địch uy áp tứ phương, kẻ nào dám hé răng chống cự đều đã tan xương nát thịt.
Bên trong một tòa đại điện tráng lệ xa hoa.
Giáo chủ Thần Vương giáo là một thanh niên dung mạo hãy còn rất trẻ, trạc chừng hơn ba mươi tuổi.
Mới dạo trước, gã vẫn chỉ là một kẻ hèn mọn, khom lưng uốn gối dưới ánh mắt khinh miệt của kẻ khác, cắn răng van xin lòng thương hại.
Nhưng giờ khắc này, gã đã triệt để lật mình. Bằng thứ lực lượng nghịch thiên, gã nghiền nát mọi kẻ ngáng đường. Ai dám không phục, giết không tha!
"Giáo chủ vạn tuế!"
"Giáo chủ vạn tuế!"
Bên dưới đại điện, một đám người đông nghìn nghịt quỳ rạp. Bọn họ dán chặt mặt xuống mặt nền lạnh lẽo, thân thể run lên bần bật vì sợ hãi, chìm nghỉm trong nỗi khiếp đảm trước thứ sức mạnh hủy diệt kia.
Hỏi bọn họ có trung thành không? Nửa điểm cũng không.
Chu Nhạc - giáo chủ Thần Vương giáo - bàn tay siết chặt một sợi xích sắt. Đầu xích bên kia trói gô một nữ nhân.
"Ngươi mở to mắt ra mà nhìn! Đây chính là ta của hiện tại! Đứng trên vạn vạn người! Lúc trước ngươi không chọn ta, đó là tổn thất lớn nhất đời ngươi! Ha ha ha ha ha ha!"
Nữ nhân phẫn hận gào lên:
"Chu Nhạc! Ngươi điên rồi!"
Khuôn mặt Chu Nhạc bỗng chốc vặn vẹo. Đáy mắt lóe lên tia điên cuồng tàn độc:
"Câm mồm! Phải gọi ta là giáo chủ Thần Vương giáo! Hồi trước các ngươi khinh rẻ ta, chèn ép ta. Giờ thì sao? Sáng mắt ra chưa? Thực lực của ta đã đạp lên đỉnh thiên hạ, không ai cản nổi! Ngươi hiện tại chỉ là con chó giữ nhà của ta. Ta muốn ngươi tận mắt chứng kiến ta từng bước giẫm nát thế gian này leo lên đỉnh vinh quang!"
Giọng gã bỗng trầm xuống, lạnh lẽo âm u:
"Đại sư tỷ thấy ta nói có đúng không? Nhưng tiếc quá, bọn người kia không còn mạng để nhìn nữa. Bởi vì cứ thấy mặt bọn họ là ta lại muốn phanh thây xé xác! Còn đại sư tỷ, nể tình nàng từng là nữ nhân ta muốn rước về dinh, ta chừa cho nàng một cái mạng. Đáng hận thay, nàng đã vĩnh viễn không còn xứng với ta nữa, chỉ có thể phủ phục làm chó cho ta tiêu khiển! Ha ha ha ha ha ha!"
Chu Nhạc cười điên dại.
Nhớ lại ngày đó, khi gã đang chìm trong uất ức thì một niềm vui to lớn từ trên trời rơi xuống. Thần vật giáng lâm, cắm rễ vào cơ thể gã, đẩy tu vi gã một bước vọt thẳng lên cảnh giới Chúa Tể nhất thế!
Tuy rằng gã chưa hoàn toàn khống chế được nguồn sức mạnh bạo liệt này, nhưng chung quy nó đã là của gã. Thế là ngay hôm ấy, gã ra tay làm sạch sành sanh những ân oán mà trước kia có mười lá gan gã cũng không dám đụng tới.
Huyết tẩy toàn tông! Tông chủ bị gã đấm vỡ lồng ngực chết tươi ngay tại chỗ.
Đại sư tỷ mà gã ngày đêm nhung nhớ bị dọa cho mất hồn mất vía.
Cảm giác nắm giữ sinh sát này... thật cmn sung sướng!"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu