Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 415: BỊ DỌA

Lâm Phàm nhìn Già Diệp rồi nói.
Nhìn thấy ánh mắt của đối phương, Già Diệp vội vàng nói:
– Chấp pháp đại nhân, ngài nhìn đi, hắn uy hiếp ta, hắn dùng ánh mắt uy hiếp ta.
Lâm Phàm đúng là không ngờ Tượng Thần tông này lại vô sỉ như thế. Thật sự là hận! Sớm biết thế cho dù ngưng chiến, hắn cũng nên đuổi theo, đập chết hết những đệ tử kia của Tượng Thần tông.
Chẳng qua là lúc đó, hắn lười chạy.
– Ta tin tưởng đồ nhi của ta. Lúc ấy, phân thân của lão phu cũng đi qua, cũng không thấy được đồ nhi của ta giết chết những đệ tử của Tượng Thần tông kia.
Thiên Tu mở miệng nói.
– Nếu như ai tiếp tục vu hãm, đó chính là vu hãm lão phu, lão phu sẽ không bỏ qua.
Hỏa Dung là đại biểu cho sự công chính của tông môn nhưng cũng chỉ là tại tông môn mà thôi, đối với địch nhân đến từ bên ngoài thì hắn không có công chính như vậy.
– Ừm. Ta cũng ở chỗ đó, hoàn toàn chính xác là không có chuyện này phát sinh, cho nên xin Già Diệp trưởng lão điều tra rõ ràng rồi lại đến Viêm Hoa tông ta.
Già Diệp trưởng lão không ngờ Viêm Hoa tông vậy mà chết không thừa nhận, không khỏi đứng dậy.
– Các ngươi không dám thừa nhận sao?
Thiên Tu lắc đầu.
– Việc mà đồ đệ của ta không làm thì sao ta phải thừa nhận?
Hỏa Dung cũng nói:
– Phong chủ Vô Địch phong của Viêm Hoa tông ta là người chính nghĩa, dám làm dám chịu. Nếu quả thật là hắn làm thì tuyệt đối sẽ không có chuyện không thừa nhận. Nhưng bây giờ là chuyện bịa đặt, vậy thì tuyệt đối không thể thừa nhận.
TruyenLau Lâm Phàm gật đầu.
– Không sai. Đây là chuyện không thể nào. Đệ tử của Tượng Thần tông các ngươi quá yếu, ta sao lại phải hạ thủ với bọn chúng.
Già Diệp có thể thề với trời, người này rõ ràng là đã động thủ.
TruyenLau.com – Lão sư, nếu như không có chuyện gì nữa thì ta phải trở về Vô Địch phong. Còn chờ ở chỗ này, hoàn toàn chính là lãng phí thời gian của đệ tử.
Lâm Phàm lười để ý những chuyện này.
Về phần Già Diệp, hắn tự nhiên không có để ở trong lòng, không có việc gì mà tìm cớ gây sự. Giết đều đã giết rồi lại còn tìm tới cửa.
TruyenLau Đúng lúc này, Người chấp pháp của Thiên Tông điện đứng dậy.
– Không sao, ta đến dò xét một chút.
Hai mắt của Già Diệp sáng lên. Hắn hưng phấn nói.
– Đúng! Chấp pháp đại nhân là người có thần thông dò xét, có thể cảm thụ ngươi giết chết người hay không? Ngươi có dám cho chấp pháp đại nhân kiểm tra hay không?.
Thiên Tu cùng Hỏa Dung nhíu mày, cảm giác có chút khó giải quyết.
Việc Lâm Phàm giết chết những đệ tử của Tượng Thần tông kia vốn cũng không có làm sao cả nhưng mà hiện giờ có Thiên Tông điện này tham dự vào thì khác. Việc này cũng có chút phiền toái rồi.
Nếu quả thật có quyết định xử phạt, bọn họ muốn không phục tùng cũng không được, bởi vì đây là quy củ.
Lúc này, Lâm Phàm nhìn về phía Thiên Tu.
– Lão sư, đồ nhi có chuyện cần bẩm báo. Gần đây, Thiên Thần giáo thường xuyên hoạt động. Đồ nhi vừa đi diệt tổng bộ khu thứ tám của Thiên Thần giáo. Trong khoảng thời gian này, đệ tử trong tông tốt nhất đừng ra ngoài, đề phòng gặp phải cường giả của Thiên Thần giáo, gặp bất trắc.
– A! Thật sao? Không ngờ mọi việc đã nghiêm trọng như thế rồi. Nếu thật là như thế, những người đơn độc rời tông thật sự là sẽ gặp nguy hiểm.
Thiên Tu cau mày nói.
– Hoàn toàn chính xác là bây giờ ở bên ngoài rất loạn.
Lâm Phàm cảm thán nói.
Lúc này, trong lòng Người chấp pháp kẽo kẹt một chút. Hắn luôn có cảm giác trong lời nói vừa rồi của hai người này ẩn chứa ý khác, có chút…
– Viêm Hoa tông đang ở trong thời kỳ loạn trong giặc ngoài mà các ngươi còn có thời gian rảnh rỗi ngồi ở chỗ này sao?
Già Diệp trưởng lão giống như là không nghe ra ẩn ý trong lời nói của Thiên Tu và Lâm Phàm. Lời nói hoàn toàn là có ý cười trên nỗi đau của người khác.
Lâm Phàm không có để ý Già Diệp này mà nhìn về phía Người chấp pháp.
– Lâm Phàm ta là người báo thù không cách đêm, báo ân dù là chục nghìn năm, cũng ghi nhớ trong lòng.
– Chấp pháp đại nhân, ngài có thể đến đây kiểm tra rồi.
Người chấp pháp nuốt nước bọt, sau đó cười nói.
– Được.
Sau đó một tay khoác lên vai Lâm Phàm. Một khí tức kỳ diệu nhanh chóng truyền vào trong cơ thể của Lâm Phàm.
Ở trong đầu của Người chấp pháp xuất hiện các loại đồ án trừu tượng.
Nhưng lập tức, một sát ý ngút trời nổi lên, nhanh chóng hình thành thế giới bằng sát ý. Chỉ hơi cảm giác một chút, Người chấp pháp cũng thấy thể xác và tinh thần của mình run rẩy.
Trên trán của Người chấp pháp đột nhiên có mồ hôi lăn xuống. Sắc mặt cũng dần dần chuyển sang màu trắng.
Người chấp pháp không biết rốt cuộc là Lâm Phàm đã giết bao nhiêu người mới có thể tạo thành sát ý khủng bố như thế? Chục nghìn người hay là trăm nghìn người?
Lúc này, hắn vội vàng nhấc tay khỏi vai Lâm Phàm.
Người chấp pháp hít sâu một hơi cho mình bình tĩnh lại. Sắc mặt tái nhợt cũng dần dần khôi phục lại.
Già Diệp không kịp chờ đợi.
– Chấp pháp đại nhân như thế nào? Có phải là hắn đã giết những đệ tử vô tội kia hay không?
– Hừ.
Đúng lúc này, Người chấp pháp hừ lạnh một tiếng.
– Già Diệp trưởng lão, ta hi vọng ngươi không nói đùa với chúng ta. Việc này hoàn toàn chính là giả dối không có thật. Lâm phong chủ của Viêm Hoa tông không làm chuyện thế này.
– Không có khả năng. Hắn làm. Rõ ràng là hắn làm.
Già Diệp trưởng lão gào thét.
Lâm Phàm thở dài.
– Thôi! Thôi! Tượng Thần tông phái ngươi đến đây, không phải là muốn chúng ta bồi thường sao? Nhớ kỹ, đây là Viêm Hoa tông ta tôn thờ chủ nghĩa nhân đạo, cho nên mới có chuyện an ủi Tượng Thần tông các ngươi. Tiếp lấy!
Một quầng sáng lấp lóe.
Già Diệp giang hai tay ra. Khi thấy đồ vật bên trong quầng sáng này, hắn lại ngây người.
– Ngươi dám nhục mạ ta?
Lâm Phàm nhướng mày.
– Tượng Thần tông các ngươi là có ý gì? Chẳng lẽ là không để Viêm Hoa tông ta ở trong mắt hay sao? Ta thân là phong chủ của Vô Địch phong, cho Tượng Thần tông các ngươi một viên đan dược Nhân giai hạ phẩm thì làm sao? Ngươi có biết ở Viêm Hoa tông chúng ta, vì một viên đan dược Nhân giai hạ phẩm, một đệ tử cần cố gắng bao lâu sao?
– Được rồi, nhiều lời vô ích.
Người chấp pháp ôm quyền.
– Lâm phong chủ, đã quấy rầy rồi.
Lâm Phàm tiến lên, bắt lấy tay của Người chấp pháp.
– Ngược lại để chấp pháp đại nhân tốn công đi một chuyến.
Bất động thanh sắc, mấy viên đan dược Huyền giai thượng phẩm đã bí mật rơi vào tay của Người chấp pháp.
Người chấp pháp cực kỳ vui mừng, gật đầu, cười, lặng yên cất đi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu