Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 566: TA CÓ TƯ CÁCH ĐỂ NGANG NGƯỢC

Tại sơn môn của Viêm Hoa tông.
Có hai tên đệ tử canh gác ở cổng, Viêm Hoa tông bây giờ đang bộc phát phong trào tu luyện, nên có rất nhiều đệ tử đều mê đắm trong tu luyện.
Cứ nhìn Vô Địch phong mà xem, nơi đó có không ít thánh địa tu luyện, thậm chí, nghe đồn có đồng môn đứng ở trên Vô Địch phong hít một hơi thật sâu, lập tức cảm thấy cảnh giới có dấu hiệu sắp đột phá.
Đối với một số đệ tử mà nói, đây có lẽ chỉ là một lời nói khoác, nhưng sau khi leo lên Vô Địch phong, bọn họ lập tức thay đổi ý kiến, đây không phải là khoác lác, mà là sự thật.
Vô Địch phong bây giờ, có mùi thơm của đan dược tràn ngập, bao phủ cả ngọn núi.
Đệ tử tu vi thấp, hít một hơi thật sâu, đều có thể cảm nhận được có dược lực truyền vào trong cơ thể, làm cho một số đệ tử hết hồn không dám hít sâu, bọn họ cảm thấy nếu tiếp tục hít tiếp nhất định sẽ xảy ra chuyện.
Thiên Tu sơn phong.
"Đồ nhi, sao lại về nhanh vậy?"
Thiên Tu dò hỏi, y cảm thấy hơi kinh ngạc, thằng nhóc này mới ra ngoài chưa được bào lâu vậy mà đã lập tức vội vã trở về, chẳng lẽ đã có chuyện gì xảy ra rồi sao.
Lâm Phàm nói:
"Lão sư, người này là đệ tử trấn thủ Hổ Vân thành, do hắn bỏ bê nhiệm vụ, nên dẫn tới chuyện rất nhiều trẻ em ở Hổ Vân thành bị mất tích, cuối cùng chúng bị Thiên Thần giáo giết hại. Đồ nhi tự tiện làm việc, phế tu vi của người này."
"Trưởng lão hãy giải oan cho tôi, đệ tử. . ."
Người đệ tử trấn thủ này hô to, nhưng lời còn chưa nói hết, thì Thiên Tu cũng đã vung ống tay áo, trực tiếp vứt tên đệ tử trấn thủ này vào đại lao của tông môn.
"Lão sư, lần này đồ nhi đã chém giết rất nhiều giáo đồ của Thiên Thần giáo, đồng thời cũng vì một số nguyên nhân đặc thù, nên đồ nhi đã thành công tiến vào thánh địa của Thiên Thần giáo. Nơi đó là không nằm trong lãnh thổ của tông môn, mà là một chỗ gần giống với Thứ nguyên."
"Hơn nữa đồ nhi còn nhìn thấy cường giả Bán Thần cảnh của Thánh Đường tông ở thánh địa Thiên Thần giáo. Thiên Thần giáo có thể lớn mạnh như ngày hôm nay, chính là nhờ có Thánh Đường tông đứng sau lưng duy trì."
Lâm Phàm kể hết tất cả mọi chuyện mà hắn biết cho Thiên Tu nghe.
"Thì ra là như vậy, thảo nào vi sư tìm kiếm tổng bộ của Thiên Thần giáo suốt bao nhiêu năm qua mà lại chẳng thể nào tìm ra được, thì ra là nằm bên trong không gian Thứ nguyên."
Thiên Tu trầm tư suy nghĩ một lúc, sau đó dường như nghĩ tới chuyện gì.
"Đồ nhi, có lẽ thánh địa mà con vừa nói, chính là do Giáo vương đầu tiên của Thiên Thần giáo mở ra, không thể tin được là nó vẫn còn tồn tại sau từng ấy năm, chỉ là đã ẩn dấu khó tìm hơn."
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Vi sư vẫn luôn nghi ngờ Thánh Đường tông có liên quan tới Thiên Thần giáo, nhưng vẫn chưa tìm được bằng chứng, không nghĩ tới lại đúng là thật. Thánh Đường tông đúng là đáng chết."
Bây giờ, mặc dù đã biết, nhưng lại không thể làm gì được.
Thánh Đường tông quá mạnh, không phải là tồn tại mà Viêm Hoa tông bây giờ có thể chống lại được. Cho dù Thiên Tu hắn có thể một mình đánh với mấy vị cường giả Bán Thần cảnh, nhưng ai sẽ tới ngăn cản những cường giả Bán Thần cảnh còn lại đây.
Huống hồ, thực lực của đệ tử Thánh Đường tông mạnh hơn đệ tử của Viêm Hoa tông rất nhiều. Hành vi gây ra một trận đại chiến với Thánh Đường tông bây giờ tuyệt không phải là một cử chỉ sáng suốt.
Website TruyenLau.com Nếu Viêm Hoa Tông mà chủ động khai chiến với Thánh Đường tông, đến lúc đó, những tông môn phụ thuộc vào Thánh Đường tông cũng sẽ ra mặt, cùng nhau trấn áp Viêm Hoa tông. Như vậy thì Viêm Hoa tông sẽ không còn tồn tại nữa.
Lâm Phàm thấy sư phụ đang suy nghĩ, thì cũng đoán được nhất định là đang nghĩ tới chuyện của Thiên Thần giáo và Thánh Đường tông, chẳng qua, bây giờ hắn có chuyện quan trọng hơn cần phải bẩm báo.
Hắn đã nhận thấy tính thực dụng của việc sắp xếp đệ tử trấn thủ ở các nơi là quá kém, bây giờ cần phải thay thế bằng biện pháp tốt hơn.
"Lão sư, đồ nhi vẫn luôn cho rằng sắp xếp đệ tử trấn thủ ở mỗi tòa thành, không phải là ý hay, hy vọng có thể cải cách một phen." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Phàm mở miệng nói.
Đám người Kim trưởng lão nãy giờ vẫn đứng ở kế bên, nghe thấy hắn nói lời này, thì đều ngẩn người ra. Dù sao thì quy định này do chính tay Viêm Hoa Đại Đế lập ra, nên suốt bao năm qua, chẳng có ai thay đổi nó cả.
"A, đồ nhi, con nghĩ nên cải cách như thế nào?"
Thiên Tu cũng không lên tiếng răn dạy, mà chỉ hỏi.
Lâm Phàm nghĩ tới những cải cách ở kiếp trước, thì cảm thấy rất hay có thế áp dụng được.
"Lão sư, đồ nhi cho rằng tông môn nên thành lập một Chấp Pháp đường, rồi phân bổ tới mỗi tòa thành, rồi chọn ra một số đệ tử trong tông môn đi tới các thành rèn luyện đồng thời giữ gìn trị an."
"Ngoài ra, đồ nhi còn phát hiện một chuyện, đó là các gia tộc lớn ở các thành rất kiêu ngạo, bọn họ hoàn toàn nắm giữ quyền lực trong thành, lại còn xem các thành trấn của Viêm Hoa tông thành vườn hoa nhà bọn họ nữa. Rất nhiều người dân bình thường bị áp bức, bóc lột nhưng không thể phản kháng, minh oan. Nhưng nếu như có thể thành lập một Chấp Pháp đường mới, như vậy thì mặc kệ là người dân bình thường, hay là con cháu của các gia tộc, chỉ cần phạm tội, thì đều bị đối xử như nhau. Phương pháp này có thể làm cho Viêm Hoa tông trở nên an toàn hơn, mà lực kêu gọi cũng được nâng cao thêm."
"Thậm chí, nó còn có thể ngăn cản người của Thiên Thần giáo lẻn vào trong thành."
Mấy lời này của Lâm Phàm, quả thật đã làm cho đám người Kim trưởng lão hoàn toàn chấn động.
Đồng thời, những lời này, cũng không khác gì một đòn giáng thật mạnh vào các gia tộc trong thành. Dù sao thì những gia tộc này cũng đã tồn tại từ rất lâu rồi, lúc trước cũng nhờ có sự giúp đỡ của những gia tộc này mà Viêm Hoa Đại Đế mới có thể lật đổ sự thống trị của Bạo Quân. Sau này, do công lao giúp đỡ, nên những gia tộc này mới nhận được nhiều quyền lợi như thế này.
Nếu như thật sự làm theo lời của Lâm Phong chủ, vậy thì nhất định sẽ xuất hiện một cơn chấn động cực lớn.
Thiên Tu im lặng hồi lâu, sau đó gật đầu rồi nói:
"Đồ nhi, kỳ thật những điều con vừa nói trước đây ta cũng từng nghĩ đến, haizz, không hổ danh là đồ đệ ngoan của ta, ngay cả suy nghĩ của hai ta cũng giống hệt nhau."
Lâm Phàm ngẩng đầu, híp mắt nhìn lão sư, ngài có thể đừng vô sỉ tới như vậy được không. Đây chính là ý tưởng ta lấy trộm từ kiếp trước đó, vừa mới nghĩ ra, sao ngài có thể ăn cắp ý tưởng của người ta như vậy chứ.
Nhưng thôi, được rồi, thầy trò là người một nhà, không cần phải phân chia rõ ràng làm gì.
"Đồ nhi, ý tưởng của con rất hay, nhưng lại có một trở ngại, đó là e rằng gia tộc trong các thành sẽ không đồng ý. Chuyện thành lập Chấp Pháp đường không khác gì đang làm giảm quyền lợi của những gia tộc này đi. Con đi theo ta, chúng ta đi thương lượng với bọn họ một chút."
Thiên Tu lên tiếng, tỏ ý việc này có thể thực hiện được, nhưng trước tiên cần phải thương lượng với Tông chủ sư huynh cái đã.
"Được."
Hai bóng người biến mất ở trên ngọn núi.
Đám người Kim trưởng lão bắt đầu xôn xao bàn tán.
"Ý tưởng này của Lâm phong chủ sẽ mang tới lợi ích rất lớn cho con dân của Viêm Hoa tông, nhưng nó lại sẽ giáng một đòn cực mạnh vào quyền lợi của những gia tộc kia, nên chỉ sợ khó mà áp dụng."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu