Vô Địch Thật Tịch Mịch

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Địch Thật Tịch Mịch

Tác giả : Tân Phong

CHƯƠNG 351: TÌNH HỮU NGHỊ VIÊM THẢN VẠN TUẾ


– Hắc hắc!
Lâm Phàm đứng ở nơi đó, nở nụ cười xán lạn. Hắn rất có hứng thú với chiến trường mà Hỏa Dung trưởng lão tham gia chiến đấu. Nhưng mà hắn cũng biết thực lực của bản thân còn không có cường đại đến trình độ tham dự chiến trường cao cấp, chỉ có thể đến đây chém mấy con gà yếu này mà thôi.
Nhưng mà hắn thật sự là rất khát vọng rằng mình có thể chiến đấu cùng với cường giả.
Bởi vì chỉ có những trận chiến như thế mới có thể khiến cho người ta cảm thấy máu tươi sôi trào.
– Chạy! Chúng ta chạy mau! Vạn Tượng trưởng lão bị người giết chết rồi.
Chỉ ngây ngốc trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, toàn bộ các đệ tử của Tượng Thần tông đã phản ứng lại. Bọn họ sợ hãi, không ngờ sẽ có tồn tại khủng bố như thế đến công kích bọn họ.
Ở trong mắt của Lâm Phàm, những gia hỏa sắp chạy trốn kia chính là từng phần điểm tích lũy nha.
Hắn giang hai cánh tay ra, cảm thụ gió, cảm thụ được tâm tình hiện tại của những phần điểm tích lũy đang chạy trốn kia là bối rối bực nào.
Đột nhiên!
Từ sau lưng của hắn, một kiếm ý cường hãn đến cực hạn bạo phát ra.
Hóa Thần Kiếm Trận!
Các đệ tử của Tượng Thần tông hoảng sợ quay đầu. Giờ phút này, ở trong tầm mắt của bọn họ, gia hỏa đáng sợ kia đã bị vô số kiếm ý bao vây lại. Những kiếm ý kia ông ông run rẩy, mỗi một chuôi kiếm ý đều khiến cho bọn họ cảm thấy ngạt thở.
– Giết!
Lâm Phàm vừa dứt lời. Vạn kiếm sôi trào, kiếm ý vô tận cắt đứt không gian. Chúng như là có được linh tính vậy, lao thẳng đến chỗ những đệ tử Tượng Thần tông kia. Trong chớp mắt, điểm tích lũy tăng lên với một tốc độ chóng mặt.
– Chiêu này có chút biến thái. Có đôi khi mình rất khó khống chế chỗ kiếm ý đâm thủng qua.
Lâm Phàm vẫn đang đứng ngoài quan sát. Khi nhìn thấy toàn bộ những đệ tử Tượng Thần tông này đã bị chém, hắn cũng nở nụ cười tươi.
Người không muốn thế giới hòa bình đều phải chết.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Tâm nguyện lớn nhất của hắn chính là hi vọng thế giới được hòa bình.
Giống như là Thái Thản tông, tông môn có quan hệ hữu hảo cùng Viêm Hoa tông này cần phải tồn tại, nhưng mà đối với những gia hỏa không hữu hảo này, mình vẫn cứ giải quyết đi mới tốt.
Lâm Phàm nhấc tay, toàn bộ nhẫn trữ vật của những đệ tử kia bay tới. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mặc dù Tượng Thần tông rất nghèo, nhưng mà hiện tại hắn cũng rất thiếu đan dược. Cho dù là đan dược Nhân giai, hắn cũng sẽ không từ bỏ, lãng phí không phải là một thói quen tốt.
Sau khi kiểm tra điểm tích lũy, hắn lập tức điên cuồng cười to. Tiếng cười rung trời. Mái tóc dài màu đỏ ngòm đều dựng thẳng lên. Hiện giờ trông Lâm Phàm chẳng khác gì là tuyệt thế cuồng ma cả, giống như là đột nhiên nổi điên vậy.
Điểm tích lũy: 475 410.
Nghe cái tiếng cười kinh khủng này và nhìn cảnh tượng xung quanh như là địa ngục ở nhân gian vậy, các nữ nhân bị nhốt ở trong lồng đều run lẩy bẩy, cực kỳ sợ hãi.
– Không được qua đây! Ngươi không được qua đây. TruyenLau.com
Khi các nữ nhân nhìn thấy gia hỏa kinh khủng kia đang đi về phía các nàng, toàn bộ đều lộ ra vẻ hoảng sợ. Trong mắt của các nàng, Lâm Phàm thậm chí còn khủng bố hơn cả đệ tử của Tượng Thần tông.
Lâm Phàm nắm lấy khóa sắt trước cửa lồng giam, nhẹ nhàng dùng sức khiến cho khóa sắt hóa thành tro tàn. Sau đó hắn cố gắng nở nụ cười mà hắn tự nhận là rất hữu hảo.
– Các vị không cần sợ hãi. Ta là đệ tử của Viêm Hoa tông.
Lúc này, toàn bộ nữ nhân bị giam giữ ở trong lồng đều ngây người tựa như là không dám tin vậy, trong đó một nữ tử tuổi tác khá lớn khẩn trương hỏi thăm:
– Ngài thật sự là đệ tử của Viêm Hoa tông sao? Chính là Viêm Hoa tông có quan hệ rất hữu hảo cùng Thái Thản tông chúng ta.
Lâm Phàm cười, lộ ra hàm răng trắng như tuyết. Hắn duỗi cánh tay to lớn ra, nói:
– Tình hữu nghị Viêm Thản vạn tuế.
Nữ tử nhìn Lâm Phàm một lúc. Sau đó, nàng run rẩy vươn tay. Cánh tay nhỏ bé của nàng chậm rãi rơi vào trong bàn tay khổng lồ Lâm Phàm. Khi cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay của Lâm Phàm, nữ tử kia không còn e ngại nữa, đột nhiên bình tĩnh lại, đáp lời.
– Tình hữu nghị Viêm Thản vạn tuế.
– Các ngươi làm sao mà lại bị bọn họ bắt tới đây?
Lâm Phàm dò hỏi.
– Chúng ta sống ở khu vực biên giới của hai tông. Về sau người của Tượng Thần tông xâm lấn, hủy diệt thôn trang của chúng ta, sát hại toàn bộ nam nhân cùng tiểu hài tử ở trong thôn trang, chỉ lưu lại nữ nhân như chúng ta.
Một nữ tử trong đó nói. Khi nghĩ đến cảnh tượng toàn bộ người trong thôn bị giết chết, nước mắt không nhịn được chảy ra.
– Yên tâm, ta sẽ báo thù cho các ngươi. Quân cứu viện của Viêm Hoa tông đã tới, sẽ không có chuyện gì nữa. Ta đưa các ngươi đi Thành Phế Hỏa.
Lâm Phàm để những nữ tử này đi vào lồng giam rồi nhấc cả lồng giam bay đi.Người ở đây nhiều lắm hơn nữa còn có mấy người bình thường nữa, cho nên không thể nào xuyên qua hư không, chỉ có thể từ từ phi hành mà thôi.
Rồi hắn hóa thành một vệt sáng, mang theo tất cả mọi người rời khỏi nơi này.
Chỉ để lại hiện trường giống như là địa ngục ở nhân gian, nhưng mà đối với Lâm Phàm, đây chỉ là cảnh tượng chiến đấu bình thường mà thôi, không cần ngạc nhiên.
Thành Phế Hỏa.
Lai Giai đứng trên tường thành, nhìn về phía xa với vẻ mặt nghiêm túc. Nàng không biết tình huống hiện tại là như thế nào. Càng ngày, lòng của nàng lại càng nặng nề hơn.
– Yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu. Tông ta tuyệt đối sẽ không mặc cho quý tông bị Tượng Thần tông công phá.
Kim Quyền nói.
Bọn họ cũng đã từng trải qua cảm giác tuyệt vọng khi bị người xâm lấn.
Hơn nữa tông môn xâm lấn bọn họ còn cường đại hơn bọn họ rất nhiều.
Lãnh địa của Nhật Chiếu tông tuy nhỏ nhưng mà cũng không chịu nổi sự biến thái của đám người Nhật Chiếu tông. Những chuyện làm cho người khó có thể tưởng tượng đều sẽ phát sinh ở trong tay bọn họ.
Tỉ như, dung hợp nhân loại cùng yêu thú hình thành một thứ hoàn toàn mới có chiến lực siêu cường, khiến cho Viêm Hoa tông khổ không thể tả.
– Ồ!
Lúc này, Kim Quyền đưa mắt nhìn về phía phương xa, bởi vì từ đó có một vệt sáng đang nhanh chóng bay tới.
– Đó là cái gì?
Lai Giai lúc này như là chim sợ cành cong, một chút động tĩnh đều sẽ khiến cho nàng khẩn trương.
Kim Quyền ngưng thần nhìn lại, nói:
– Không có việc gì, là Lâm phong chủ đã trở về.
Nhưng trong lòng hắn cũng cảm thấy nghi hoặc, không biết Lâm phong chủ đến cùng đi làm cái gì.
Rất nhanh, Lâm Phàm đã bay đến trong thành. Hắn nhanh chóng bỏ lồng giam xuống, cho những nữ tử ở bên trong đi ra.
Mà những nữ tử này đi vào Thành Phế Hỏa, nhìn thấy người của Thái Thản tông, bọn họ cũng không nhịn được nữa mà khóc lóc kể lể.
– Các nàng là ai?
Lai Giai hỏi.
Lâm Phàm lạnh nhạt nói:"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu